Tôi nhắm mắt, khẽ “ừ” một tiếng, rồi quay lưng, giả vờ ngủ.Có lẽ do ngày hôm ấy đã quá kịch liệt, anh không nói thêm gì,chỉ từ phía sau siết chặt tôi vào lòng.
Trước khi ngủ, trong cơn mơ màng,tôi còn nghe anh thì thầm bên tai:“Ngôn Ngôn ngoan… Em phải luôn ở bên anh,mãi mãi không được rời xa anh…”
Nhưng cái gọi là “mãi mãi” trong miệng anh,chỉ kéo dài được vài tiếng đồng hồ.
Giữa đêm, khi Giang Tự nhẹ chân rời giường, tôi đã tỉnh.Tôi không mở mắt, chỉ lặng im nghe tiếng anh mò mẫm trong bóng tối —mặc quần áo, tìm chìa khóa, rồi bước ra ngoài.
Dưới sân, Trần Chi đã đứng đợi từ lâu.Vừa thấy anh, cô ta lập tức nhào vào lòng anh ta như con mèo nhỏ.
Tôi đứng lặng nhìn qua rèm một lát,sau đó đưa tay giật mạnh sợi dây chuyền trên cổ,ném thẳng vào thùng rác.
Rồi tôi vào phòng khách ngủ một mình.
Bẩn.Bẩn đến mức chỉ cần nghĩ đến cũng thấy buồn nôn.Anh vừa đi khỏi,tôi không thể giả vờ thêm một giây nào nữa.
8.
Ngày hôm sau, tôi nhận được tin nhắn của Giang Tự.Giọng điệu anh ta hết sức cẩn trọng, như thể chỉ sợ tôi nhận ra điều gì đó.
【Xin lỗi em yêu, chuyến công tác lần này phát sinh đột ngột, tình hình khẩn cấp lắm.Đợi anh về nhé, anh sẽ ở nhà chăm em, không đi đâu nữa.Vợ ngoan ở nhà đợi anh nhé!】
Tôi trả lời rất ngoan ngoãn:
【Ừ, công việc là quan trọng nhất. Đừng lo cho em, đợi anh về, em có món quà lớn cho anh.】
Tin nhắn vừa gửi đi, tôi mở điện thoại — trên màn hình là ảnh anh ta nắm tay Trần Chi lên máy bay.Người đàn ông cao ráo, đôi chân dài sải bước.Còn cô gái nhỏ nhắn bên cạnh, ngẩng đầu nhìn anh bằng ánh mắt say mê.Trông họ thật xứng đôi — như thể trời sinh là để ở bên nhau.
Tôi tắt màn hình, lấy ra từng bức ảnh chụp chung của chúng tôi suốt mấy năm qua,từng tấm một — bỏ vào máy hủy tài liệu.
Tiếng “rè rè” vang lên khô khốc trong căn nhà im ắng.Những mảnh giấy cuộn lại, rơi xuống khay như tro bụi của một tình yêu đã chết.
Sau đó, người tôi đã liên hệ từ trước bước vào.Họ bắt đầu đập nát tất cả những gì có thể gọi là kỷ niệm.
Cốc gốm đôi do hai chúng tôi tự làm.Chiếc cúp từ dự án hồi đại học mà chúng tôi từng cùng thắng giải.Chiếc ghế xích đu anh cặm cụi làm cho tôi năm ấy.Và cả phòng em bé — nơi tôi từng đặt nhiều hy vọng nhất.
Chúng tôi từng có thể biết sớm giới tính con,nhưng Giang Tự không muốn.Anh nói:“Anh muốn đợi đủ mười tháng rồi tự mình nhìn thấy con đầu tiên.”
Vì vậy, tôi cho người làm hai căn phòng.Một căn hồng — cho con gái.Một căn xanh — cho con trai.
Bây giờ, tất cả đều nằm dưới đất,vỡ vụn, tan tành,cùng với những mơ mộng mà tôi từng dành cho đứa bé chưa kịp chào đời.
Tôi gọi cho người giúp việc, dặn cô ấy tạm nghỉ vài ngày.Sau đó, xách túi rời khỏi nhà.
Trên xe, điện thoại lại sáng lên — là tin nhắn từ tài khoản nước ngoài kia.
【Cô chắc chắn muốn làm thế này sao?】【Ừ.】【Tôi sẽ về bên cô.】
Năm chữ ngắn ngủi,nhưng khiến những uất ức mà tôi dồn nén bấy lâu như đê vỡ.Nước mắt tuôn ra không kịp ngăn,ướt đẫm cả bàn tay đang run run đặt trên đùi.
【Được.】Tôi chỉ nhắn lại đúng một chữ ấy.Nhưng có lẽ, đó là “được” dứt khoát nhất trong cả cuộc đời tôi.
9.
Trời đã tối, ánh đèn bệnh viện hắt lên ô cửa kính mờ đục.
Giang Tự đứng tựa vào khung cửa sổ, giữa ngón tay kẹp một điếu thuốc.Khói trắng bay lượn lờ quanh anh, lẫn vào hơi lạnh của đêm.
“Thưa anh, phòng bệnh cấm hút thuốc.”Y tá nhẹ giọng nhắc nhở.
Anh khẽ “ừ” một tiếng, rồi đưa tay bóp tắt đầu thuốc vào chiếc gạt tàn.Tàn đỏ vụn vỡ ra, rơi xuống đất.
“Cô ấy thế nào rồi?” anh hỏi.
Y tá xem lại hồ sơ, đáp:“Không có vấn đề nghiêm trọng. Ngày mai có thể tiến hành phẫu thuật.Chỉ cần sau khi làm thủ thuật nhớ kiêng gió, không được sinh hoạt vợ chồng.Cô ấy còn trẻ, hồi phục nhanh thôi.”
Nói xong, y tá khép cửa rời đi.
Trong phòng chỉ còn tiếng máy đo nhịp tim “tích… tích…”.Trần Chi nằm trên giường bệnh, sắc mặt nhợt nhạt, đôi mắt hoe đỏ.Cô khẽ gọi anh: