“Không được, sao chuyện quan trọng như thế mà không nói trước? Cô liên hệ với người lớn nhà tôi đi, xem họ nói gì.” Tôi bắt đầu sa sầm mặt.
Trước khi cưới, người lớn trong nhà đã từng cảnh báo tôi, bên nhà trai có thể sẽ ra oai với con dâu mới, ví dụ như giả vờ không nghe khi đổi cách xưng hô, cố tình không mở cửa khi gõ... Tôi còn cho rằng họ suy diễn quá mức. Không ngờ chưa đến nơi làm lễ mà nhà Triệu Minh đã bắt đầu giở trò.
Tôi quay đầu nhìn Triệu Minh, anh ta tỏ vẻ thờ ơ như chẳng liên quan gì.
“Bảo cô dập đầu thì dập đầu đi, có gì to tát đâu.”
Dì hai lại gọi thêm mấy người phụ nữ nữa, đều là người nhà họ trai, kéo tôi ra khỏi xe.
“Chưa từng thấy cô dâu nào không biết điều như cô. Hồi bọn tôi cưới, đừng nói là dập đầu, có bắt quỳ trong từ đường cả đêm cũng không ai dám cãi lời!”
Dì hai bóp chặt tay tôi, tôi đau đến kêu lên, nhưng Triệu Minh như người điếc.
“Đợi đã, tôi phải để người nhà tôi đi cùng.” Bị kéo xuống xe, tôi nói với dì hai.
Tôi vừa quay đầu lại thì phát hiện sau xe cưới là một chiếc xe khác đang bám theo. Chả trách tài xế nãy giờ chạy nhanh và gấp, hóa ra là để cắt đuôi.
“Người nhà gì chứ, con gái lấy chồng rồi thì chỉ còn người nhà chồng thôi. Đừng nhìn nữa, đi nhanh lên.” Dì hai quát.
Triệu Minh cũng xuống xe, thản nhiên châm điếu thuốc, thong thả đi phía sau.
Tôi mang giày cao gót, bị hai người phụ nữ kẹp hai bên xốc nách, đi rất khó chịu.
Đi được nửa đường, tôi chợt nhớ ra.
“Triệu Minh, nhà anh là ở nông thôn mà. Mộ ba với ông nội anh đâu phải ở đây, nghĩa trang cao cấp thế này, là mộ ai?”
Hai người phụ nữ liếc nhau, một người đáp: “Tới nơi cô sẽ biết. Dù là ai, cô cũng phải dập đầu thắp hương, cầu được phù hộ.”
Trong lòng tôi lập tức có đáp án.
Đi thêm một đoạn nữa, trước mặt là một tấm bia mộ, khắc dòng chữ:
Mộ của người vợ quá cố Cố Hiểu Hà – chồng Triệu Minh lập.
Khốn nạn, vậy mà lại lừa tôi đến tận đây.
Tôi giận đến sôi má/u: “Triệu Minh, anh có ý gì? Không muốn cưới thì đừng cưới, bắt tôi dập đầu thắp hương cho vợ cũ của anh là sao?”
Triệu Minh dụi tắt điếu thuốc, ném đầu lọc xuống đất.
“Dù sao cô ấy cũng là vợ trước của tôi, cô bái cô ấy chẳng phải chuyện nên làm sao?” Anh ta nói như không có chuyện gì.
“Nếu trong lòng anh còn yêu cô ta đến thế, thì cứ ôm di ảnh cô ta sống cả đời đi, cưới tôi làm gì? Tôi nói cho anh biết, hôm nay tôi nhất định không bái.”
Tôi tháo giày cao gót ra, định bỏ đi thì bị mẹ Triệu Minh chắn đường.
“Tôi vốn không đồng ý chuyện cô và Triệu Minh đến với nhau. Con trai tôi học cao đến thạc sĩ, còn cô thì ngay cả bằng cấp ba cũng không có, nhưng nó muốn cưới, tôi cũng đành chịu.”
Bà ta cao gầy, gò má nhô cao, sắc mặt chua ngoa khó chịu.
“Cố Hiểu Hà là con dâu cũ của tôi, hiền lành, hiểu chuyện, có hiếu, chỉ tiếc là khi sinh cháu trai cho nhà tôi thì mất. Nếu không, đến lượt cô vào cửa chắc?”
Tôi cười lạnh: “Chuyện của Cố Hiểu Hà tôi cũng biết. Lúc mang thai bị tiền sản giật, bác sĩ đã khuyên ph//á tha/i để giữ mạng. Là các người không chịu bỏ cháu trai, ép cô ấy chịu đựng đến chế//t.”
“Cô nói bậy gì thế? Đó là tình mẫu tử, cô hiểu gì?”
Dì hai lập tức phản bác.
“Tốt, đến khi con gái dì sinh con thì cũng để cô ấy được phát huy tình mẫu tử như vậy đi!” Tôi vặn lại.
“Cô...” Dì hai á khẩu, không biết đáp lại ra sao.
Tôi liếc bà ta một cái, rồi lạnh giọng hỏi mẹ Triệu Minh: “Bà nói dài như thế, rốt cuộc ý bà là gì?”
Bà ta tiến đến gần tôi hai bước, nói lạnh lùng:
“Hôm nay đưa cô đến đây, có ba mục đích chính.”
“Thứ nhất, Hiểu Hà là con dâu mẫu mực trong mắt cả nhà. Cô phải học theo cô ấy, hiếu thuận với cha mẹ chồng, chăm sóc chồng, làm một người vợ đảm.”
“Thứ hai, Hiểu Hà là công thần của nhà họ Triệu. Cô phải nhận cô ấy làm chị, phụng dưỡng cha mẹ cô ấy, đến ngày lễ tết phải đến viếng mộ, đốt giấy, thắp hương.”
“Thứ ba, Hiểu Hà đã sinh cho nhà họ Triệu một đứa con trai. Sau này cô và Triệu Minh có thể sinh con gái, nhưng nếu mang thai con trai thì phải phá bỏ.”
Quá hoang đường.
Ăn được mấy bữa cơm công chức mà tưởng mình là vương gia thời cổ rồi chắc? Trong phim cổ trang, vợ kế còn không bị áp đặt nhiều quy củ thế này.
“Triệu Minh, anh cũng nghĩ vậy à?” Tôi nhìn sang anh ta.
“Hạ Thanh, mẹ tôi đâu có nói gì quá đâu. Dù sao tôi cũng cưới Hiểu Hà trước, cô là người đến sau thì nên có chừng mực một chút.”
Quy củ cái con khỉ.
Tôi cầm chiếc giày cao gót trong tay ném thẳng vào trán Triệu Minh.
“Cô điên à?”
Chiếc còn lại tôi nhắm thẳng vào đầu mẹ chồng tương lai mà ném.
“Mở mang tầm mắt thật đấy! Tưởng mình là vương gia cưới thiếp à? Các người cứ tự mà cưới nhau đi, tôi không cần cái đám cưới này!”
“Giữ nó lại! Không cho nó đi!” Mẹ Triệu Minh hô lên, mấy người phụ nữ lập tức túm lấy tôi.
Tôi đang mặc váy cưới truyền thống, vốn đã khó di chuyển, giờ lại bị giữ chặt càng không thể nhúc nhích.
“Cô đã nhận sính lễ nhà tôi, lại đăng ký kết hôn với Triệu Minh, cô là người nhà chúng tôi rồi. Làm dâu thì phải nghe lời mẹ chồng. Mau quỳ xuống dập đầu, đừng để lỡ giờ lành làm lễ!”
Mẹ Triệu Minh chống nạnh, gằn từng chữ.
“Sính lễ? Nhà các người đến cái nhà còn là tôi bỏ tiền mua. Cái sính lễ 88 triệu kia, đến cái nhà vệ sinh cũng không mua nổi!”
“Không phải bà muốn ra oai phủ đầu sao? Tôi nói cho bà biết, bà chọn nhầm người rồi!”