“Hạ Thanh, cô còn muốn ly hôn không? Mau chuyển nhà và tiền cho tôi! Không thì tôi sẽ kéo dài đến chết luôn!”
Tôi bật cười khẽ.
“Hạ Thanh, cười cái gì? Đừng tưởng có thể kiện tôi nhé. Tôi nói cô biết, muốn kiện ly hôn đâu dễ thế! Biết bao phụ nữ bị đánh đến tàn phế còn không được ly hôn. Cô khỏe mạnh thế này, tòa chẳng thèm ngó tới đâu!”
Triệu Minh nghiến răng nghiến lợi.
“Triệu Minh, anh thật sự không chịu ly hôn phải không?”
Đây là cơ hội cuối cùng tôi dành cho hắn.
“Không có tiền với nhà, thì ông đây không ký đâu!” – Triệu Minh cúp máy.
Tốt lắm. Vậy thì cứ chờ mà xem.
Sáng sớm hôm sau, tôi gửi toàn bộ tài liệu trong máy tính Triệu Minh đến hộp thư khiếu nại của công ty hắn – nhưng không phải dưới danh nghĩa người ngoài, mà là chính tài khoản của Triệu Minh tự tố cáo, đồng thời tố luôn cấp trên của hắn.
Tất nhiên chừng đó vẫn chưa đủ.
Tôi bảo Hạ Thiên hack luôn tài khoản mạng xã hội của hắn, đăng nguyên lá thư tự thú lên trang cá nhân.
Triệu Minh bình thường rất hay tạo quan hệ, đồng nghiệp nào cũng có nick hắn, đảm bảo ai cũng đọc được.
Tôi còn gửi thêm một email riêng cho Cao Quang – sếp hắn – với nội dung kiểu “tôi chịu đủ rồi, giờ tôi kéo ông chết chung.”
Mọi việc xong xuôi, tôi rót một ly rượu, ngồi chờ cơn bão ập đến.
Mà bão đến nhanh hơn tôi tưởng – chưa đến trưa, điện thoại đã đổ chuông.
“Hạ Thanh! Tao phải giết mày! Có phải mày làm chuyện đó không hả?” – Tiếng gào thảm thiết của Triệu Minh vọng ra từ điện thoại.
Tôi nhẹ nhàng đáp: “Anh đang nói gì vậy? Tôi chẳng hiểu gì cả.” – Rồi dứt khoát cúp máy.
Sau đó, anh họ tôi đi thăm dò khắp nơi, mới biết được tình hình cụ thể:
“Y như quả bom nguyên tử nổ tung vậy. Chứng cứ rõ rành rành, Cao Quang lập tức bị đình chỉ công tác.”
“Cao Quang vốn đã đắc tội với nhiều người, giờ đối thủ của ông ta ra tay, lập tức bị đuổi việc không thương tiếc.”
“Còn Triệu Minh á? Cao Quang đâu ngờ chính hắn lại phản thùng, tức quá động tay đánh luôn, suýt nữa vỡ đầu.”
“Mà Triệu Minh cũng chẳng tử tế gì, bị đào hết phốt cũ ra. Hai người đó coi như cùng chết chìm.”
“Có người còn nói, Triệu Minh keo kiệt đến mức không chịu trả tiền chữa trị cho vợ cũ – lúc đó rõ ràng vẫn còn có thể cứu!”
Hai ngày sau, Triệu Minh tìm tới tận cửa.
Hắn râu ria lởm chởm, mặt trắng bệch, quần áo lôi thôi bẩn thỉu, đầu quấn băng trắng.
Nghe nói bị con trai và cháu của Cao Quang đánh cho một trận nhừ tử, rồi ném vào… thùng rác.
Hắn cầm theo một con dao nhọn, rõ ràng có chuẩn bị từ trước.
May mà bảo vệ dưới tòa nhà phản ứng nhanh, dùng gậy chống bạo động kịp thời khống chế.
Dao rơi xuống đất, ánh thép lóe lên lạnh buốt.
“Hạ Thanh! Tao phải kéo mày chết chung! Tao bám theo mày cả đời! Đừng hòng ly hôn!”
Mẹ hắn cũng không ngồi yên. Cả ngày lượn lờ trước công ty tôi, gào khóc, chửi rủa.
“Mày là sao chổi! Mày hại con tao mất việc! Mày muốn ly hôn à? Mày phải nuôi nó cả đời!”
Bà ta chỉ tay vào mặt tôi mắng.
Tôi gọi bảo vệ đuổi ra ngoài, nhìn lại con dao hôm trước, tôi buột miệng:
“Nếu không ly hôn được… thì tôi nghĩ đến chuyện ‘goá bụa’ rồi.”
Tôi đi trung tâm thương mại, mua rất nhiều quần áo, đồ chơi và sữa bột.
Tìm được địa chỉ nhà anh trai của Cố Hiểu Hà – Cố Hiểu Quân, tôi mang đồ đến mà không báo trước.
Cố Hiểu Quân khá bất ngờ, thái độ vừa khách sáo vừa cảnh giác.
Bố mẹ anh ta cũng sống cùng, hai cụ già trông thấy tôi thì lộ vẻ sợ sệt.
“Chuyện cô bị bắt đến mộ con bé cúi đầu, chúng tôi không biết gì cả. Thật đấy, chẳng liên quan đến nhà tôi.”
Mẹ Cố Hiểu Hà đã ngoài 70, tóc bạc trắng.
“Tôi biết, tôi đến không phải vì chuyện đó.” – Tôi cố giữ giọng thật mềm mỏng, không muốn họ nghĩ tôi đến gây sự.
“Bà ta bắt tôi tới trước mộ Hiểu Hà, không phải vì yêu thương gì đâu. Mà vì Hiểu Hà quá cam chịu, bị đánh không cãi, bị mắng không đáp, nên bà ta muốn đào tạo tôi thành một ‘Cố Hiểu Hà thứ hai’.”
Mẹ Hiểu Hà nghe xong thì nước mắt tuôn rơi, cố kìm nén tiếng nấc:
“Cũng trách vợ chồng tôi… dạy nó hiền quá… Nếu nó có được một nửa cá tính của cô… chắc đã không đến mức… con tôi mất rồi mà cháu tôi chẳng có mẹ…”
“Dì à, hôm nay cháu đến đây không phải để nhắc lại chuyện đau lòng, mà là vì… Châu Châu.”
Vừa nghe nhắc đến Châu Châu, sắc mặt Hà Bình và Cố Hiểu Quân lập tức trở nên căng thẳng.
“Các anh chị biết Triệu Minh đã thuyết phục tôi chấp nhận chuyện anh ta có con riêng như thế nào không?”
“Anh ta nói gì?” – Cố Hiểu Quân vội hỏi.
“Anh ta bảo: ‘Con còn nhỏ, chẳng nhớ gì về mẹ. Sau khi cưới, sẽ cắt đứt liên lạc với bên ngoại. Em chính là mẹ ruột của nó, cả đời này nó sẽ không nhớ nổi Cố Hiểu Hà là ai.’”
Cố Hiểu Quân vừa nghe xong liền ném vỡ cốc thủy tinh trên tay.
“Khốn kiếp! Em gái tôi vì sinh con cho hắn mà mất mạng, vậy mà hắn lại có thể nói ra thứ khốn nạn như vậy!”
“Châu Châu còn nhỏ, bây giờ Triệu Minh gửi cho anh chị nuôi. Nhưng đến lúc nó lớn, đi học được, mẹ hắn nhất định sẽ đến đòi về. Với nhân cách của hắn và mẹ hắn, thằng bé sẽ phải chịu khổ lớn.”
Hà Bình ôm chặt Châu Châu trong lòng như sợ bị cướp đi bất cứ lúc nào.
“Thế giờ phải làm sao?” – Giọng Hà Bình đầy lo lắng.