1.
Phụ thân ta là một vị đại tướng quân, loại người cực kỳ giỏi đánh trận, từng đem quân chinh phạt khắp các bộ tộc man di xung quanh, chiến công hiển hách.
Cho đến khi triều đình phong thưởng đến mức không còn gì để phong nữa.
Trong triều, có người uyển chuyển khuyên phụ thân ta nên bảo trọng sức khỏe, an nhàn hưởng phúc cùng thê thiếp trong phủ.
Nhưng đầu óc phụ thân ta lại không linh lợi cho lắm.
Ông cho rằng Hoàng thượng đang bất mãn với công lao quá lớn của ông, sợ ông lấn át chủ thượng, nên mượn cớ ban rượu để tước đoạt binh quyền.
Phụ thân ta vì thế mà phẫn nộ, giơ tay thề thốt, quyết không chịu làm cá nằm trên thớt.
Thế là, ông nghĩ ra một kế sách tuyệt diệu.
Đưa ta tiến cung tham gia tuyển tú, đợi đến khi ta sinh được hoàng tử, ông sẽ nhân cơ hội nắm quyền trong tay, rồi đẩy ngoại tôn của mình lên ngôi, thiên hạ này chẳng phải sẽ thành nhà chúng ta sao?
Khi ông nói ra những lời này, ta một chưởng đánh nát luôn cái ly lưu ly trên bàn.
"Cha, người nói... là ta đó sao?" Ta ngơ ngác hỏi.
Lúc này phụ thân ta mới sực nhớ, mẹ ta mất sớm, ta từ nhỏ lớn lên trong đám binh sĩ, lại di truyền thể chất cường tráng của ông.
Thế nào cũng chẳng giống dáng vẻ một tiểu thư khuê các.
Thế là, ông phất tay ra lệnh cho quản gia Trương, bí mật đưa ta đến Dương Châu học hành ba năm.
Nếu nói phụ thân ta là mưu sâu tính kỹ nhưng tính mãi vẫn sai, thì quản gia Trương chính là kiểu chẳng biết mưu lại còn tính sai be bét.
Phụ thân ta bảo cho ta học "mười tám điệu múa", vậy mà quản gia Trương lại đưa ta học thành "mười tám môn võ nghệ".
Ba năm sau, ta rèn luyện thành tài, trở về kinh thành.
Phụ thân ta lập tức không kịp đợi, sốt sắng đưa ta tiến cung tham gia tuyển tú.
Vì thế, trong yến tiệc tuyển tú, ta vung đôi thiết chùy múa đến oai phong lẫm liệt, thế như hổ dữ xông trận. Đến lúc cao hứng, ta còn nhổ bật cả một gốc liễu rũ trong sân.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, đám tú nữ xung quanh kinh ngạc không thôi, Hoàng đế càng thêm hứng khởi, hai mắt sáng rỡ, vỗ tay bôm bốp.
Về tới phủ, phụ thân ta vội vàng hỏi:"Ổn chưa?"
Ta đáp dứt khoát:"Chắc chắn ổn!"
Phụ thân lại hỏi:"Được mấy phẩm?"
Ta giơ ba ngón tay.
Phụ thân ta mừng rỡ như điên, bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán xem tam phẩm là chức vị nào.
Nào ngờ, ba ngày sau, thánh chỉ ban xuống — phong ta làm Tam phẩm ngự tiền đái đao thị vệ.
Phụ thân ta hoảng hốt, nắm lấy thánh chỉ xem đi xem lại, rồi gần như gào lên:"Sao lại là cái tam phẩm này chứ!"
Ông quay đầu, nắm lấy quản gia Trương quát hỏi:"Lão Trương, ngươi rốt cuộc đã cho tiểu thư học cái gì!"
Quản gia Trương đập ngực cam đoan:"Theo đúng phân phó của ngài, mười tám môn binh khí đều học đủ cả!"
Phụ thân ta ngửa mặt gào trời:"Ta bảo ngươi dạy nàng múa, múa cơ mà!"
Từ ngày hôm đó, phụ thân ta nhìn thánh chỉ mà ăn không vô, ngủ không yên.Ông không thể tin nổi, lần này còn chưa kịp mưu đại sự đã thất bại thảm hại.
Sỉ nhục, thật là sỉ nhục to lớn.
Ta đành an ủi ông:"Dù sao cũng đã tiến cung, ngày ngày ở trước mặt Hoàng đế, cũng tính là có hy vọng."
Nhưng phụ thân ta không cam lòng.Ông lại dốc hết tâm tư, bày ra mười kế sách.
Muốn ta tìm cơ hội quyến rũ Hoàng đế.
Ta nuốt nốt miếng bánh bao trong miệng, lau sạch dầu mỡ trên khóe môi, rồi gật đầu đồng ý với ông.
Ngày đầu tiên nhậm chức, ta bị phân công đứng gác ngoài điện Dưỡng Tâm.
Ta nghĩ thầm, chỗ này cách Hoàng đế quá xa, căn bản không trông thấy người, vậy làm sao quyến rũ được đây?
Nhưng phụ thân ta đã dặn, phải bất chấp mọi thủ đoạn tiếp cận Hoàng đế.
Vì vậy, ta tìm đến một thị vệ đang đứng trong điện, đề nghị đổi chỗ với hắn.
Đáng tiếc, hắn không chịu.
Đã vậy, cũng đành theo cách khác.
Ta mai phục trên đường hắn tan ca về phủ, tiện tay... đánh gãy chân hắn.
Ta là người rất nói lý, ngươi đưa thì ta nhận, ngươi không đưa... thì ta tự mình cướp lấy.
Nhờ vậy, ta thành công chiếm được vị trí đứng gác trong điện Dưỡng Tâm.
Tốt lắm, lại tiến thêm một bước gần hơn với Hoàng đế.
2.
Để học được kỹ năng quyến rũ người khác, ta đã cấp tốc ôn luyện mười quyển thoại bản.
Nào là Bá đạo tướng quân si mê ta, Trốn cưới chín mươi chín lần từ chối Thái phó, rồi Cửu thiên tuế đại nhân ra sức sủng ái,… ta đều nghiền ngẫm cả.
Thoại bản dạy rằng, nữ tử muốn câu dẫn nam nhân, nhất định phải có ánh mắt nhu tình như nước, mới khiến đối phương thần hồn điên đảo.
Vì vậy, mỗi ngày đứng gác, ta liền tranh thủ mọi cơ hội để liếc mắt đưa tình với Hoàng đế.
Nghĩ bụng, với bản lĩnh của ta, không lẽ còn không làm hắn mê đắm?
Quả nhiên, chiêu này rất có hiệu quả.Hoàng đế thi thoảng cũng liếc nhìn ta, thậm chí đôi lần còn chạm phải ánh mắt đưa tình của ta, lập tức quay đầu né tránh.
Lần này, chắc chắn là ổn rồi!
Quả nhiên, đến lúc tan ca, Hoàng đế đặc biệt giữ ta lại để hỏi chuyện.
Ta cố làm ra vẻ e thẹn, nhẹ nhàng gật đầu với tổng quản thái giám.
Đợi mọi người lui hết, ta không kìm được lòng, lập tức nũng nịu cất lời, cố ý bóp nhỏ giọng:"Bệ hạ, người… có gì phân phó thần?"
Lại gần thế này mới thấy, Hoàng đế quả thật tuấn mỹ phi phàm, phong thần tuấn lãng, càng nhìn ta càng mê mẩn.
Chỉ là nghe ta nói xong, sắc mặt Hoàng đế khẽ biến, tựa như muốn nói lại thôi.
"Thị vệ Hoa, ngươi... có phải đối với trẫm có điều bất mãn? Hay là phụ thân ngươi, tướng quân Hoa, có điều oán hận trẫm?"
Ta còn đang mải mê ngắm mỹ sắc, căn bản chẳng nghe lọt vào tai hắn đang nói gì.
"À... có đó."
Vừa thốt ra lời này, sắc mặt Hoàng đế liền trắng bệch thêm mấy phần.
"Thị vệ Hoa, có gì cứ việc thẳng thắn, trung ngôn nghịch nhĩ, trẫm tuyệt đối không trách tội."
Nghe vậy, mặt ta càng đỏ bừng, lòng cũng rộn ràng — đây chẳng phải đang ngầm cổ vũ ta thổ lộ tâm ý hay sao?
Thế là ta lại tranh thủ cơ hội, liên tiếp phóng cho Hoàng đế mấy cái ánh mắt đưa tình.
Không ngờ Hoàng đế đột nhiên như ngồi trên đống lửa, sắc mặt sa sầm, mạnh mẽ vỗ bàn một cái.
Không nhịn được nữa, hắn quát lên:"Thị vệ Hoa, ngươi lườm trẫm làm gì!"
Ta hoảng hồn, bối rối cực độ — ta có lườm hắn đâu!
Vừa định mở miệng giải thích, Hoàng đế đã phất tay áo, tức giận bỏ đi.