8.
Tống Nhã "lật mặt" còn nhanh hơn tôi dự đoán.
Ngay sau khi xác nhận Tần Hạo Hiên bị sa thải và sạch túi, cô ta lập tức vứt bỏ lớp vỏ dịu dàng, trút thẳng những lời phũ phàng nhất vào mặt hắn:
“Tôi ở bên anh là vì tiền. Bây giờ tiền không có, việc cũng không, vậy tôi cần anh làm gì?”
Đứa bé trong bụng – “cháu đích tôn” mà cả nhà họ Tần từng xem là lối thoát – trở thành con bài cuối cùng trong tay cô ta.
Từ đó, Tống Nhã bắt đầu ra sức tra tấn hai mẹ con Tần Hạo Hiên.
Hôm nay cô ta đòi ăn cherry nhập khẩu, ngày mai lại yêu cầu mua túi xách hàng hiệu “an thai”.
Cô ta ép hắn vay nặng lãi để thỏa mãn những cơn bốc đồng vô độ của mình.
Tần Hạo Hiên như một con chó chạy khắp nơi cầu xin, nhưng bạn bè xưa, đồng nghiệp cũ — ai cũng tránh như tránh tà.
Không ai đưa nổi cho hắn một xu.
Cho đến một đêm, Tống Nhã bỗng ôm bụng lăn lộn trên chiếc giường mốc meo ở nhà trọ giá rẻ, đau đớn gào khóc vì “đau bụng dữ dội”.
Cả hắn và mẹ hoảng loạn đến mức gào taxi giữa đêm, đưa cô ta vào bệnh viện cấp cứu.
Sau vài giờ “cứu chữa khẩn cấp”, bác sĩ bước ra, giọng nặng nề:
“Bệnh nhân vì xúc động mạnh và thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng… đã không giữ được thai nhi.”
Nghe đến đó, Lưu Tú Trân choáng váng ngã ngửa, ngồi sụp ngay hành lang bệnh viện.
Đứa “cháu vàng” — thứ mà bà ta từng xem là phao cứu mạng cả cuộc đời — chỉ trong chớp mắt đã biến mất.
Bà ta gục mặt xuống sàn, khóc rống như bị móc mất linh hồn.
Bên trong phòng bệnh, Tống Nhã cũng bắt đầu gào khóc chửi rủa như điên.
Cô ta đổ hết tội lỗi lên đầu mẹ con nhà họ Tần:
“Là tại hai người! Không tiền, không năng lực! Chính hai người đã hại chết con tôi!”
Cô ta đập đồ, giật chăn, hét lên đòi bồi thường thiệt hại tuổi xuân và tổn thương tinh thần với số tiền trên trời.
Tần Hạo Hiên và Lưu Tú Trân kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần, không biết xoay đâu ra tiền.
Trong lúc hai người cắm đầu chạy đôn chạy đáo “vay nóng” để lo tiền, Tống Nhã đã âm thầm hoàn tất thủ tục xuất viện.
Cô ta cuỗm đi hết số tiền mặt ít ỏi còn lại và toàn bộ vật dụng có giá trị, rồi biến mất không một dấu vết.
Không lời từ biệt.
Không tin nhắn.
Không quay đầu.
Người mất.
Tiền cũng không còn.
Một lần sập bẫy, mất sạch mọi thứ.
Vài ngày sau, cuối cùng Tần Hạo Hiên cũng lần ra manh mối — qua một người bạn làm bác sĩ, hắn âm thầm điều tra từ những kênh không chính thức.
Kết quả:
Bệnh viện phụ sản nơi Tống Nhã “nhập viện cấp cứu”... hoàn toàn không có bất kỳ hồ sơ nào liên quan đến một bệnh nhân tên Tống Nhã bị sảy thai.
Cái bụng bầu ba tháng trong bức ảnh... rất có thể là ảnh ghép.
Toàn bộ câu chuyện “mất con” — từ đau bụng đến nhập viện, từ chẩn đoán đến nước mắt — chỉ là một vở kịch.
Một vở kịch dàn dựng công phu, nhằm moi nốt những gì còn sót lại từ hai mẹ con nhà họ Tần, rồi cao chạy xa bay.
Người phụ nữ mà họ từng háo hức chào đón vào cửa, người mà họ từng xem như “niềm hy vọng cuối cùng”... đã rút sạch túi họ – không sót một đồng, không sót một niềm tin.
Trong căn phòng trọ rẻ tiền, Tần Hạo Hiên và Lưu Tú Trân ngồi đối diện nhau, không ai nói một lời.
Chẳng còn tiền.
Chẳng còn danh tiếng.
Chẳng còn đứa bé được xem là “cháu vàng”.
Lần đầu tiên trong đời, họ hiểu được cảm giác thật sự của cụm từ: “trắng tay”.
Càng thấm thía hơn — thế nào gọi là “cô độc đến tận cùng”.
Kẻ ác, ắt gặp kẻ còn ác hơn.
Cái kết của màn “hắc ăn hắc” này — thật sự xứng đáng gọi là một vở kịch... cực kỳ mãn nhãn.
9.
Sau khi bị Tống Nhã vét sạch đồng xu cuối cùng, Tần Hạo Hiên và Lưu Tú Trân hoàn toàn rơi vào tuyệt lộ.
Ngay cả chuyện ăn uống hàng ngày cũng trở thành vấn đề.
Và rồi, bọn họ nghĩ ra một chiêu cuối — cũng là chiêu vô liêm sỉ nhất: bán thảm – vu khống – kích động mạng xã hội.
Họ lập một tài khoản video ngắn.
Đích thân Tần Hạo Hiên viết nội dung "cảm động đến rơi nước mắt".
Còn Lưu Tú Trân thì đứng trước ống kính, giả vờ tiều tụy khổ sở, khóc lóc kể lể tôi – đứa con dâu "rắn rết" – đã chê nghèo ham giàu, ngoại tình ngay lúc chồng "vì đất nước mà xuất ngoại", rồi ôm trọn tài sản chạy mất, đẩy mẹ con họ vào bước đường cùng.
Trong video, bà ta tóc tai rối bời, gương mặt phờ phạc, phía sau là căn hầm tối tăm bẩn thỉu.
Thỉnh thoảng, Tần Hạo Hiên cũng xuất hiện — ánh mắt trống rỗng, giả làm người chồng câm lặng bị vợ phản bội và cuộc sống nghiền nát.
Màn diễn của họ... lại được tung hô như thật.
Video lan nhanh như cháy rừng.
Nhiều người dùng mạng không biết đầu đuôi câu chuyện, lập tức bị kích động:
“Con đàn bà này độc ác thật! Chồng đi Trung Đông mệt chết, còn ở nhà cuỗm tiền bỏ đi?”
“Đúng là phiên bản hiện đại của Phan Kim Liên!”
“Tìm ra nó! Cho nó thân bại danh liệt!”
Chỉ sau một đêm, tài khoản mạng xã hội, nơi làm việc và cả địa chỉ nhà riêng của tôi đều bị "bóc" sạch.
Hàng trăm tin nhắn chửi bới, cuộc gọi quấy rối ập đến như sóng dữ.
Thậm chí, có cả mấy kẻ tự xưng là "chiến sĩ công lý" đứng ngoài cổng khu nhà, giơ biển chửi bới, đòi "bắt tôi ra xin lỗi".
Lục Trạch Viễn gọi điện cho tôi, giọng anh trầm ổn, bình tĩnh đến lạ.
“Vãn Tình, đừng sợ. Mọi thứ đều nằm trong kế hoạch.”
“Cứ để họ làm loạn. Càng náo loạn, lúc vỡ lở sẽ càng đau.”
Tôi làm đúng theo lời anh.
Tắt bình luận.
Khóa tin nhắn.
Không đọc, không nghe, không phản ứng.
Tôi vẫn sống cuộc đời của mình.
Vẫn đi tập gym.