1.
Tôi nhìn vẻ mặt đầy ngạc nhiên được che giấu khéo léo của Cố Minh Viễn, rồi lại thấy nét hoảng loạn như vừa bị bắt quả tang của Lâm Hiểu Huyên, chút hy vọng mong manh trong lòng tôi hoàn toàn vụn nát.
“Nhớ anh quá nên em tới thôi.”Tôi mỉm cười, nụ cười dịu dàng chẳng khác nào thường ngày.
Cố Minh Viễn bước lại gần, vòng tay ôm lấy eo tôi hết sức tự nhiên, còn hôn nhẹ lên trán tôi.“Anh biết ngay mà, vợ anh thương anh nhất.”
Giọng anh ta âu yếm, xen lẫn sự khoe khoang, rõ ràng là cố tình nói cho Lâm Hiểu Huyên nghe.Mặt cô ta thoáng chốc trắng bệch, cúi đầu khẽ nói:“Giám đốc Cố, chị Nhược Hi, em… em ra ngoài làm việc trước.”
Cô ta vừa xoay người, tôi lập tức cất tiếng.“Khoan đã.”
Bước chân Lâm Hiểu Huyên khựng lại, cả người cứng đờ.
Tôi lấy điện thoại từ trong túi xách, mở bức ảnh dấu tay và đưa thẳng đến trước mặt Cố Minh Viễn. Giọng tôi không quá to cũng chẳng quá nhỏ, vừa đủ để mấy người đang thò đầu hóng chuyện ngoài cửa nghe rõ mồn một.“Chồng à, anh xem, nhà mình… có phải bị ma ám không?”
Tôi chỉ vào bức ảnh, bình thản nói tiếp:“Tối qua em tắm xong, trên gương bỗng xuất hiện cái này. Giật cả mình, suýt thì ngất. Bàn tay này nhỏ quá, nhìn chẳng khác nào tay nữ quỷ.”
Nụ cười trên môi Cố Minh Viễn lập tức đông cứng.Lưng Lâm Hiểu Huyên hơi run lên, bờ vai khẽ co giật như không che giấu nổi.
“Em đừng tự hù mình nữa.”Cố Minh Viễn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, kéo tôi ngồi xuống sofa, giọng trách yêu xen lẫn cưng chiều:“Chỉ là hơi nước ngưng tụ thành hình thôi, làm gì có ma quỷ gì chứ.”
“Vậy sao?” Tôi nghiêng đầu nhìn anh ta, khóe môi nhếch lên:“Nhưng em còn tìm thấy cái này trong thùng rác.”
Tôi đặt tuýp kem dưỡng tay hương hoa anh đào loại mini lên bàn trà.
Cả văn phòng bỗng im phăng phắc.Bàn tay đặt bên người của Lâm Hiểu Huyên vô thức siết chặt lại.Trong không khí thoang thoảng mùi hương hoa anh đào ngọt ngấy, khiến tôi chỉ thấy dạ dày cuộn trào ghê tởm.
“Có lẽ… là lần trước dì giúp việc làm rơi lại thôi.” Giọng Cố Minh Viễn khô khốc, anh ta cầm tuýp kem dưỡng lên ngó qua:“Nhỏ xíu thế này, vậy mà em cũng nhìn ra, mắt tinh thật.”
Anh ta muốn lấp liếm cho qua chuyện.Trước kia có lẽ tôi còn tin.Nhưng giờ, nhìn gương mặt quá đỗi quen thuộc ấy, tôi chỉ thấy xa lạ tột cùng.
Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, bên nhau đến tận khi kết hôn. Tám năm chắt chiu, mới có thể đặt được một chân trong thành phố này.Nhà mua bằng tiền vay ngân hàng, xe hơi là nhờ bố mẹ tôi giúp trả tiền đặt cọc.Cuộc sống không dư dả, nhưng yên ổn và thực tế.Tôi đã từng tin rằng tình yêu của chúng tôi có thể chống lại mọi sóng gió.
“Chồng à, ảnh buổi liên hoan tối qua đâu? Gửi cho em xem đi.”Tôi thu dọn đồ trên bàn, chuyển chủ đề, nở nụ cười ngọt ngào nhìn anh ta:“Em cũng muốn biết mọi người chơi có vui không.”
Đó là một cái bẫy.Cố Minh Viễn thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lấy điện thoại:“Được thôi, anh gửi cho em ngay đây.”
Anh ta nào hay biết, trong mắt tôi thoáng lóe lên tia lạnh lẽo.
Cố Minh Viễn, tốt nhất anh đừng để tôi tìm ra chứng cứ xác thực hơn.Nếu không, tôi sẽ cho anh biết thế nào là đồ cặn bã thì chỉ đáng cuốn xéo về cái ổ bẩn thỉu của mình.
2.
Cố Minh Viễn nhanh chóng gửi cho tôi mấy tấm ảnh.
Toàn bộ đều là ảnh chụp tập thể, mấy chục người chen chúc đứng cạnh nhau, nụ cười gượng gạo đến mức cứng đờ.Anh ta đứng giữa đám đông, được vài đồng nghiệp nam vây quanh, thoạt nhìn đúng là chẳng có gì bất thường.
Trong ảnh, hoàn toàn không có bóng dáng Lâm Hiểu Huyên.Anh ta chắc hẳn nghĩ, như vậy là có thể che mắt tôi.
Thật ngây thơ đến nực cười.
Tối về nhà, tôi giả vờ mệt, bảo Cố Minh Viễn đi tắm trước.Anh ta vừa bước chân vào phòng tắm, tôi liền mở loa thông minh trong phòng khách, lật xem lịch sử phát nhạc.
Hàng loạt bài hát quen thuộc tôi thường nghe, cho đến khi lướt tới khung giờ 9 giờ 30 tối hôm qua.Một ca khúc mà tôi ghét cay ghét đắng chình ình trong danh sách phát.
《Yêu Ya Yêu Ya》。
Tôi ghét bài hát này bởi ca từ sến súa, ngốc nghếch đến phát bực.Cố Minh Viễn cũng biết rõ.Thậm chí anh ta từng cười đùa rằng, ai dám bật bài này trước mặt anh ta thì anh ta sẽ vặn cổ người đó ngay lập tức.
Thế nhưng bây giờ, bài hát ấy lại nằm gọn trong lịch sử phát nhạc ở nhà chúng tôi.Mốc thời gian, trùng khớp với cái gọi là “liên hoan công ty” của anh ta.
Tôi chụp lại màn hình, trong lòng lạnh buốt.
Mấy hôm nay, Cố Minh Viễn đối xử với tôi đặc biệt dịu dàng.Bữa sáng anh ta tự tay làm, cơm tối xong thì giành phần rửa chén, thậm chí ngay cả một sợi tóc rơi xuống đất của tôi, anh ta cũng nhặt lên, dịu dàng kẹp lại sau tai tôi.
“Vợ à, dạo này chắc công việc áp lực quá, tóc em rụng nhiều rồi.”Giọng anh ta đầy xót xa.