Ba ngày sau, tôi hẹn người lao công ấy gặp nhau ở quán cà phê trong cửa hàng dịch vụ quân khu.
Quán cà phê giản dị. Tôi cầm ly thủy tinh, nhìn cơn mưa lất phất ngoài cửa sổ, hơi thất thần.
Cho đến khi một bóng người ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Tôi ngẩng lên, sững sờ.
Người đàn ông trước mặt đã thay bộ đồng phục xanh đậm, khoác lên mình chiếc sơ mi xám đã bạc màu vì giặt giũ.
Lớp bụi trên mặt đã được rửa sạch, để lộ gương mặt với những đường nét rõ ràng.
“Bác sĩ Giang.”
Anh mở miệng, giọng vẫn hơi khàn, nhưng đã rõ ràng hơn nhiều.
Tôi ổn định lại tinh thần:
“Anh tên gì?”
“Lâm Kiêu.”
Anh rót cho mình một cốc nước, động tác đơn giản, nhưng lại toát ra vẻ điềm nhiên khó tả.
Tôi lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng, đẩy về phía anh:
“Mười ngày nữa, anh đến nhà họ Giang đón tôi. Số tiền này, chuẩn bị hôn lễ chắc là đủ.”
Lâm Kiêu liếc nhìn thẻ ngân hàng, không nhận, trái lại ngẩng đầu nhìn tôi:
“Bác sĩ Giang thật sự muốn gả cho một người lao công bình thường như tôi sao?”
Tim tôi khẽ siết lại, hỏi ngược:
“Anh sợ thế lực nhà họ Giang, không dám cưới à?”
Anh bỗng bật cười khẽ, đầu ngón tay đẩy thẻ ngân hàng trở lại:
“Không có đạo lý dùng tiền của phụ nữ.”
Ngừng một lát, anh nói tiếp:
“Mười ngày nữa, tôi nhất định sẽ đến cưới cô.”
Chương 4
Tôi sững người, những chuyện sau khi trở về nhà bất giác hiện lên trong đầu, khóe mắt hơi nóng lên.
Tôi hít sâu một hơi, giọng vẫn cố giữ bình ổn:
“Nếu có thể… anh đến sớm hơn một chút.”
Ánh mắt Lâm Kiêu dừng lại nơi khóe mắt ửng đỏ của tôi, trầm mặc giây lát.
Khi lên tiếng lại, giọng anh trịnh trọng:
“Được.”
Khi tôi trở về đại viện, bữa tối đã bắt đầu.
Bùi Minh Trạch ngồi bên cạnh Tô Vũ Vi.
Vừa thấy tôi bước vào, nụ cười trên bàn ăn lập tức đông cứng lại.
Giang Phong là người phản ứng trước tiên, vẫy tay gọi tôi:
“Oản Du, lại ăn cơm.”
Tôi lắc đầu:
“Không đói, con về phòng trước.”
Vừa quay người, mẹ đã gọi tôi lại:
“Oản Du, mẹ có chuyện muốn bàn với con.”
Tôi dừng bước.
Bà tiến lên, do dự một lúc rồi nói:
“Mẹ và ba con đã bàn rồi, muốn định luôn hôn sự của Vũ Vi và Minh Trạch.”
Tôi ngẩng lên nhìn Bùi Minh Trạch.
Anh ta nghiêng mặt, tránh ánh mắt của tôi.
Tôi khẽ cong môi cười.
Mẹ nắm lấy tay tôi:
“Mẹ biết từ nhỏ con đã thích Minh Trạch, nhưng chuyện tình cảm cần sự tự nguyện từ hai phía. Sau này mẹ nhất định sẽ tìm cho con người tốt hơn…”
Tôi rút tay ra, cắt ngang lời bà:
“Con không có ý kiến.”
“Chúc em gái và đội trưởng Bùi hạnh phúc viên mãn.”
Rời đi rồi, tôi không ngờ Bùi Minh Trạch lại đuổi theo đến trước cửa phòng tôi.
Anh ta nắm chặt cổ tay tôi, không chịu buông.
“Đội trưởng Bùi, xin anh tự trọng.” Tôi lạnh lùng nói.
Anh ta cúi mắt xuống, giọng mềm đi vài phần:
“Oản Du, những lời em nói… là đang giận anh, đúng không?”
“Anh biết trong lòng em không dễ chịu.”
Không dễ chịu sao?
Dường như… cũng không hẳn.
Nhiều nhất chỉ là cảm thấy có chút hoang đường.
Đã từng có lúc tôi nghĩ, ai cũng có thể bị Tô Vũ Vi cướp đi, chỉ có Bùi Minh Trạch thì không.
Nửa năm trước, khi tôi vừa trở về nhà, Tô Vũ Vi đã nhiệt tình bày đủ trò vu oan giá họa.
Khi đó, không ai tin tôi.
Ngoại trừ Bùi Minh Trạch.
Anh từng nắm tay tôi nói:
“Oản Du, anh tin em.”
“Anh sẽ luôn đứng về phía em.”
Cũng vì sự thân cận có chủ ý của Tô Vũ Vi mà anh tỏ ra lạnh nhạt, xa cách.
Tôi từng tin rằng, Bùi Minh Trạch—người từ nhỏ đã thề sẽ cưới tôi, người đã tìm tôi suốt ba năm sau khi tôi mất liên lạc—sẽ vĩnh viễn không thay đổi.
Nhưng cuối cùng, anh lại cùng người khác, đẩy tôi vào tình cảnh khó xử.
Anh nói với tôi:
“Giang Oản Du, chẳng trách ba mẹ em thích Vũ Vi hơn. Tính cách đầy gai góc như em, ai mà thích cho nổi?”