8
Mất mười tiếng bay, tôi đã đến Ý một cách suôn sẻ.
Vừa xuống sân bay, thầy cùng đồng nghiệp trong văn phòng luật đã đón tiếp tôi rất nhiệt tình.
Đây là lần thứ ba tôi đến Châu Âu.
Mấy lần trước, do công việc, vừa ký xong hợp đồng là tôi lại phải vội vã về nước.
Giờ thì không còn áp lực công việc ở công ty cũ, tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hơn.
Vì từ nay trở đi, tôi chỉ sống cho chính mình.
Về phần Phó Kỳ Niên, anh ta sẽ không bao giờ tìm được chỗ này.
“Lâm Hi, em chịu gia nhập văn phòng thầy, thầy rất vui.”
Sự trở lại của tôi khiến thầy không khỏi xúc động.
Ngày xưa khi còn học, tôi là “nữ thần” tài năng nhất nhì trong số các học trò, chỉ thua một chút so với sư huynh Thẩm Hoài Dịch.
Không ngờ sau khi kết hôn với Phó Kỳ Niên, tôi từ chối đề nghị du học của thầy, bỏ luôn kế hoạch phát triển mà thầy đã vạch sẵn cho tôi.
Lúc thầy đi, ánh mắt nhìn tôi chứa đầy tiếc nuối lẫn thất vọng:
“Lâm Hi, em không nên gò bó mình vào gia đình, em xứng đáng có cả bầu trời rộng lớn hơn.”
May mắn thay, giờ tỉnh ngộ vẫn chưa muộn.
Ít nhất, vẫn còn kịp bắt đầu lại.
“Anh đã gửi đơn ly hôn cho cậu ta rồi. Vụ này thầy để sư huynh em lo. Đảm bảo… công bằng.”
Nói đến hai chữ cuối, thầy xưa nay vốn ít biểu lộ cảm xúc, giờ lại lộ rõ vẻ giận dữ.
Tôi bật cười, nháy mắt với sư huynh Thẩm Hoài Dịch:
“Vậy phiền sư huynh cố gắng hơn nữa nhé. Đợi lấy được ‘tiền bồi thường,’ em mời mọi người đi chơi!”
Thấy vẻ nhí nhảnh của tôi khi xưa đã trở lại, thầy cũng yên lòng:
“Đi nào, thầy dẫn em qua công ty làm quen môi trường mới trước.”
Chẳng ngờ, tôi lại gặp Phó Kỳ Niên sớm như thế.
Ngày đầu tiên đi làm, vừa ra trước cửa tòa nhà, tôi đã thấy bóng dáng anh.
Ban đầu tôi còn nghi ngờ, dụi mắt mấy lần mới tin mình không hoa mắt.
Cả người anh tàn tạ thấy rõ, như thể đứng không vững, nhưng vẫn ngoan cố chờ đợi ở cửa, không chịu rời.
Nhìn thấy tôi, anh lập tức tiến lại. Tôi theo phản xạ lùi một bước, giữ khoảng cách.
Nhận ra sự xa cách ấy, anh lộ vẻ tổn thương:
“Hi Hi, đừng giận nữa. Là anh sai rồi.
Hai năm qua, anh quá chú ý đến Hà Thư Dao chỉ vì nhìn thấy hình ảnh chín năm trước của em nơi cô ấy, cứ ngỡ mình thích cô ấy.
Nhưng đến khi em rời đi, anh mới nhận ra thứ gọi là ‘thích’ kia chỉ là ảo ảnh. Người anh thật sự yêu vẫn luôn là em.”
Tôi cười khẩy nhìn anh, cố nén cơn buồn nôn dâng lên trong lòng.
Anh vẫn thao thao tự cho là lãng mạn:
“Những gì em làm suốt bao năm, anh đều nhìn thấy. Có lẽ vì em quá giỏi, khiến anh cảm thấy áp lực, anh nghĩ em đã thay đổi.
Em trở nên lý trí, mạnh mẽ, giống một cỗ máy lạnh lùng.
Vậy nên khi Hà Thư Dao xuất hiện, anh vô thức muốn lại gần cô ấy, vì như được thấy lại em của buổi ban đầu…
Hi Hi, anh không muốn ly hôn, anh càng không muốn mất em. Em có thể nể tình anh đã vượt qua nỗi sợ để qua đây, mà tha thứ cho anh được không?”
Vừa nói, anh vừa rơi nước mắt. Nhưng tôi chỉ cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.
Đây chính là người đàn ông tôi từng yêu ư?
Rõ ràng anh rung động vì người khác, giờ lại cố bào chữa, thậm chí dùng việc “đi máy bay ra nước ngoài” làm điều kiện van xin.
Còn đổ lỗi cho tôi: vì tôi mạnh mẽ, lý trí quá nên anh mới “trót” thích cô ta…
Những gì anh từng khen ngợi tôi khi xưa, giờ lại biến thành lý do “bất đắc dĩ” cho việc anh tòm tem với người khác.
Nực cười biết bao.
“Sai rồi thì sai, làm sai thì phải trả giá cho sự phản bội.
Nếu chỉ vài lời xin lỗi là đủ, vậy cảnh sát để làm gì nữa?”
“Phó Kỳ Niên, chúng ta kết thúc rồi.”
Nói xong, tôi bước thẳng vào tòa nhà.
Anh không dám cản, vì anh hiểu tính tôi:
Một khi đã quyết, thì sẽ không bao giờ quay đầu.
Nhưng tôi vẫn thấy anh đứng sững ở cổng cả một ngày, mặc kệ ánh mắt tò mò của người xung quanh, mặc kệ gió mưa.
Thế thì sao chứ?
Có những tình cảm, đã lỡ rồi thì mãi chẳng thể cứu vãn.
Trong hai năm, tôi từng trao anh 99 cơ hội, anh đều bỏ qua…
Một người như thế, không đáng được tha thứ.
9
Liên tục bảy ngày, ngày nào Phó Kỳ Niên cũng đứng chờ trước tòa nhà,
mỗi lần nhìn thấy tôi, anh đều mang vẻ mặt đau buồn.