1.
Những dòng chữ kỳ quái bất ngờ hiện ra ngay giây phút ta vừa hạ bút viết ba chữ “Tạ Trình Doãn” vào danh sách phò mã.
【Công chúa đúng là quá hồ đồ! Trong mắt Tạ Trình Doãn, người chỉ giống như muội muội mà thôi!】
【Chính xác! Kẻ mà hắn thật lòng kính trọng là Bùi Ý – một người hội tụ cả trí lẫn dũng, ôm mộng lớn và khát vọng cứu đời cơ mà!】
【Nếu ta nhớ không nhầm thì trong nguyên tác, công chúa – nữ phụ mang danh t/âm c/ơ và đ/ộc á/c – đã chọn Tạ tướng quân làm phò mã. Nhưng Tiểu tướng quân thà ch/ết chứ không chịu khuất phục, một mình xuất chinh nơi biên cương, từ đó biệt vô âm tín.】
【Mãi về sau công chúa mới phát hiện Tạ Trình Doãn thật ra đem lòng mến mộ Bùi Ý, thế là nổi cơn ghen tuông, không ngừng bày trò đối phó và giăng bẫy h/ãm h/ại nữ chính.】
【Ấy vậy mà nữ chính chẳng những không hề hận thù, ngược lại còn hết lòng bảo vệ công chúa, thậm chí giúp nàng thoát khỏi kiếp số bị ép gả hòa thân.】
【Nghĩ mà xót xa thay cho nữ chính. Cùng là nữ nhi, vì sao nữ phụ không chọn đồng hành, lại cứ phải tranh giành cho thêm đau khổ?】
Cái… gì cơ?!
Họ… mới thật sự là một đôi á?!
“Cạch” một tiếng.
Chiếc bút lông trên tay ta rơi xuống mặt bàn gỗ tử đàn, rồi lăn theo mép bàn mà rơi hẳn xuống đất, kéo theo một vệt mực đen dài ngoằn như vận mệnh lệch khỏi quỹ đạo.
Ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy nghi hoặc lướt qua hai bóng người cao lớn đang đứng nơi bậc thềm điện.
Bùi Ý vẫn ung dung điềm tĩnh, đôi mắt vẽ như tranh, thần sắc chẳng hề gợn sóng.
Còn Tạ Trình Doãn lại hơi chau mày, bàn tay buông bên hông đã siết chặt lấy vạt áo, tựa như đang kiềm nén điều gì đó.
Ta không khỏi liếc về phía chàng thêm một lần.
Chàng hơi nghiêng đầu, ánh mắt thoáng xao động.
Tựa như… thật sự chẳng hề muốn trở thành phò mã.
2.
Tạ gia là gia tộc võ tướng truyền đời, danh tiếng vang dội tận biên ải.Tạ Trình Doãn từ tấm bé đã theo chân phụ thân vào quân doanh, lớn lên giữa gió cát và chiến sự, vì thế mà tính cách cũng cứng đầu, hoang dã, không dễ khuất phục.Giữa những công tử thế gia được nuông chiều trong kinh thành, sát khí tỏa ra từ người chàng khiến ai nấy đều e dè.
Vậy mà chỉ riêng chàng – lại có thể chịu đựng nổi ta, nàng công chúa nổi danh khắp kinh đô vì thói quen bướng bỉnh, ngỗ nghịch.
Ta từng làm những chuyện không ai dám làm với chàng: đổ mực vào binh thư quý giá, chạy vòng quanh đòi vẽ rùa lên mặt chàng.Chàng chỉ cười khổ, chẳng một lần nổi giận hay tranh cãi với ta.
Tạ Trình Doãn chưa từng hứa hẹn điều gì,Nhưng ta – từ lâu đã xem chàng là phò mã định mệnh của mình.
Chỉ là, mọi thứ dường như không phải điều ta tưởng.Ta không phải nữ chính được yêu chiều trong câu chuyện, mà lại là nữ phụ độc ác bước ra từ một kịch bản đại nữ chủ.
Kẻ bám riết lấy Tạ Trình Doãn – người chưa từng có chút cảm tình nào,Kẻ vì lòng đố kỵ mà suýt chút nữa hại chết nữ chính – Bùi Ý, người sau này sẽ trở thành nữ tể tướng đầu tiên trong lịch sử.
Ta cắn môi thật chặt, cổ họng nghẹn đắng, chẳng thể thốt nên lời.
Ninh Bảo Lạc ơi là Ninh Bảo Lạc!Ngươi ngày thường có ngỗ nghịch đến đâu cũng không sao, ngang tàng thì mặc ngươi.Nhưng thân là công chúa một nước, sao có thể vì một nam nhân mà ra tay với nữ tử khác được?
Người đó – còn là ân nhân cứu mạng của ngươi trong tương lai kia mà!
Ta hít sâu một hơi, lắc đầu thật mạnh như muốn xua đi mọi si mê mù quáng,Quyết định sẽ nghe theo lời khuyên của những dòng chữ kỳ lạ kia.
Cùng là nữ nhi, hãy biết che chở lẫn nhau!
Cứ như hiểu được tâm ý trong lòng ta, những hàng chữ đen ấy lại một lần nữa xuất hiện, ánh sáng lập lòe trên không trung:
【Giá như sau khi thành thân, thân phận thật của Bùi Ý không bị vạch trần thì tốt biết mấy.】
【Chỉ tiếc nàng ấy bị ban hôn cho con gái tể tướng.】
【Trong ngày đại hôn, bị thiên kim phủ tể tướng lật mặt, vạch trần là nữ nhi cải trang, mang tội khi quân mà bị giam vào đại lao. Một thân một mình trong ngục, chín phần chết, một phần sống, để lại di chứng cả đời. Tuy sau đó được phong làm nữ tể tướng, nhưng chưa hưởng được bao lâu thì bệnh tình tái phát, qua đời không lâu sau đó.】
Ta chớp mắt một cái, bỗng nhiên lóe lên một suy nghĩ táo bạo.Chỉ cần ta chấp nhận hy sinh bản thân, gả cho Bùi Ý, giúp nàng che giấu thân phận thật,Vậy thì… sẽ chẳng còn ai có thể phát hiện nàng là nữ nhi nữa.
Không chút do dự, ta vẽ ngay một con rùa to tướng đè lên tên Tạ Trình Doãn,Vo tròn tờ danh sách lại thành một cục nhỏ,Rồi thẳng tay viết lại cái tên mới: “Bùi Ý”.
Phụ hoàng thoáng sững người, nhưng rất nhanh nét mặt đã trở lại điềm tĩnh.Người khẽ nhấp một ngụm trà nóng, chậm rãi cất tiếng:
“Bảo Lạc, con là đứa con gái mà trẫm thương yêu nhất, từ bé đã nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.Trẫm sẽ cho con một cơ hội để suy xét lại.Trong vòng ba tháng tới, con có thể đổi lại người được chọn bất cứ lúc nào.”
3.
Vừa bước chân ra khỏi cửa điện, ta đã bị Tạ Trình Doãn giữ lại bằng một cái níu tay áo.Chàng cau mày, đôi môi mím chặt lại như đang cố kiềm nén: