13.
Lần đầu tiên ta gặp Tạ Lâm, khi ấy ta mới sáu tuổi.
Cùng biểu ca bị mẫu hậu đưa đến Dược Vương Cốc để học y.
Dược cốc nhỏ hẹp, làm sao có thể giam nổi hai trái tim ham chơi hiếu động?
Vừa trốn khỏi cốc chưa bao lâu, ta lại dẫm phải một đống phân trâu, sợ đến mức đứng chết trân không dám nhúc nhích.Biểu ca thì ở bên cạnh… chỉ lo cười ta đến ngửa cổ lăn lộn.
Chính lúc đó, Tạ Lâm xuất hiện.
Chàng ngược nắng bước đến, dáng người thẳng tắp, giữa đôi mày chẳng hề lộ ra chút chê bai hay ghét bỏ,lặng lẽ kéo ta ra khỏi bãi phân trâu kia.
Chàng giúp ta cởi đôi giày lấm lem phân, dùng tay áo lau sạch từng ngón chân,lại lấy y phục của mình ra giữ ấm cho chân ta.
Khi đó, ta lừa chàng, nói rằng mình là thị nữ của biểu ca.
Vậy mà chàng lại nhẹ giọng an ủi:“Cô nương đừng khóc.Ta là Tạ Lâm của Tạ tướng quân phủ.Hôm nay đã trót thấy chân cô nương,vậy sau này… ắt sẽ cưới cô nương về làm thê tử.”
Nghe nói, năm ấy chàng đến Dược Vương Cốc là để xin thuốc cho huynh trưởng trong nhà.
Nghe nói, sau đó chàng rời kinh, đi thẳng về biên ải.
Mười hai tuổi xuất chinh, mười lăm tuổi dẫn binh đoạt lại năm tòa thành,mười tám tuổi thu phục Nam Cương, đánh lùi quân địch hơn bảy trăm dặm.
Nam Cương, là nỗi chấp niệm chưa từng nguôi của thế hệ phụ thân bọn họ.
Tạ Lâm vì họ mà hoàn thành đại nguyện chưa trọn,cũng khiến bách tính nơi biên viễn hiểu rằng:Đại Hạ, chưa từng vứt bỏ họ.
Về sau, nơi chiến trường Nam Ngoại, chàng tám lần bắt – tám lần thả thủ lĩnh địch quân, khiến hắn cuối cùng tâm phục khẩu phục, lập xuống lời thề:
“Không phản nữa.”
Chàng đánh đâu thắng đó, công trạng liên tiếp,là thiếu niên tướng quân vô địch bốn phương của Đại Hạ.
Năm ấy gặp lại chàng, ta vừa tròn mười bảy, chàng hồi kinh nhận thưởng.
Trong ngoài kinh thành cờ xí giăng kín trời, tiếng trống chiêng vang động cả một vùng.
Với tư cách là một tiên phong trong giới thoại bản,ta lập tức linh cảm:Thiếu niên tướng quân này nhất định sẽ mượn công huân để xin cưới người trong lòng.
Ta vụng trộm trốn khỏi cung, kéo theo biểu ca ra ngoài thành chặn đường.
Còn mặt dày mà đạo đức trói buộc chàng:“Chân của bản công chúa từng bị chàng xem rồi, chạm rồi, lau rồi!Bản công chúa còn giữ lời hứa, từ lúc vừa cập kê đã chờ chàng tới mười bảy!Chàng chỉ có thể làm phò mã của bản công chúa!”
Kết quả…Người quá đông, chen còn chưa kịp chen ra khỏi thành.
Chúng ta chỉ có thể đứng ở Phú Cường đại nhai, xa xa nhìn thấy thiếu niên khoác giáp bạc, đeo kiếm dài bên hông.
Trái tim ta cứ thình thịch, thình thịch, đập không ngừng.Ta say mê cả gương mặt nghiêng, cả ánh mắt, và từng biểu cảm của chàng.
Không nhịn được, ta cứ tiến lại gần,gần thêm chút nữa…
Đến mức… ngửi được cả nhịp thở của chàng.
Đêm ấy, trong cung truyền ra tin:
Tạ Lâm nguyện lấy chiến công làm sính lễ, xin cưới Chiêu Dương công chúa, nguyện dùng cả đời này để bảo vệ nàng.
Ta còn nhớ rõ khi ấy mình khóc đến nức nở không thở nổi,níu lấy tay áo biểu ca, nghẹn ngào hỏi:
“Chiêu Dương công chúa là ai vậy? Ta, Lý Viễn đây… có thể đổi với nàng ấy không?”
Biểu ca lại cười nhạo ta.Cái nụ cười chuyên trị những lúc ta yếu lòng nhất.
Rồi, giữa biển người đông đúc, chàng xuất hiện.
Giữa đôi mày và khóe môi ấy, ánh sáng như lan tỏa khắp trời:
“Cô nương đừng khóc.Ta là Tạ Lâm của phủ Tạ tướng quân…”
Câu nói năm nào, chàng lại lặp lại, như thể chưa từng có năm tháng xa cách.
Đáng tiếc…
Ta chưa kịp nhận lại chàng,biểu ca đã kéo ta bỏ chạy mất rồi.
Sau lưng là một đám gia đinh do cửu mẫu phái đến bắt hai đứa chúng ta về.
14.
Những ngày yên bình chưa qua được ba, năm kỳ nghỉ ngắn, thì Ninh An công chúa đã bặt vô âm tín.
Thẩm Dực đích thân tới phủ cầu cứu.Hắn nói trưởng tỷ nửa tháng trước ra ngoài làm nghề tay trái,ban đầu còn định kỳ ba ngày gửi một bức thư bằng bồ câu về phủ.
Thế mà nay đã sang ngày thứ năm, vẫn không thấy lấy một cánh chim trở lại.
Tim ta chợt khựng lại một nhịp.Đoàn biểu diễn lưu động của ta… hình như cũng bặt tin năm, sáu ngày nay rồi.
Làm sao lại… trùng hợp đến thế?
Ta hỏi:Trưởng tỷ làm nghề gì?Đi đâu?Dẫn theo bao nhiêu người?
Hắn lại một câu cũng không biết.
Trong thư phòng, không khí trở nên nặng nề u ám.Ai nấy đều trầm mặc.
“Báo lên Đại Lý Tự thôi.”
“Không thể được!” – Thẩm Dực ngăn lại ngay.
“Lúc xuất môn, A Thuần từng dặn ta, chuyện nghề tay trái tuyệt đối không được để lộ ra ngoài.Hôm nay ta thật sự không còn cách nào, mới nghĩ đến Chiêu Dương công chúa.Muội ấy thân thiết với A Thuần, biết đâu có thể biết tung tích.”
Ta khẽ kéo tay áo Tạ Lâm, ngầm tỏ ý đồng tình với Thẩm Dực.
Dù sao thì ta với trưởng tỷ đều là công chúa, lại cùng nhau làm nghề tay trái,nếu việc này rò rỉ ra ngoài… thật sự rất mất thể diện, vả lại còn làm hoàng gia mất mặt.
Hơn nữa… lãnh thổ Đại Hạ vẫn luôn yên ổn.Trưởng tỷ tuyệt đối không thể nào một mình ra ngoài chạy show mà gặp nạn.
Tạ Lâm khẽ nhíu mày:“Trong biên cảnh… không hẳn là hoàn toàn yên ổn.”
Ta nhìn Thẩm Dực, không giấu nổi nghi hoặc:
“Hoàng huynh đăng cơ đến nay, trị quốc hữu đạo, bách tính an cư lạc nghiệp,trời thuận lòng người, năm nào cũng được mùa, các nơi đều bình yên vô sự…Cớ sao lại nói không thái bình?”
Tạ Lâm khẽ kéo tay ta, siết chặt lấy.