1
“Em học đến lú lẫn rồi hả? Anh bảo đừng đọc nhiều sách quá, không nghe, giờ thì học đến hỏng cả đầu óc rồi!”
Đám anh em của anh ta cười ngả nghiêng:
“Ông anh, sao lại nhìn trúng cô này thế? Khả năng phán đoán cơ bản cũng không có!”
“Chắc là chỉ mê cái dáng trước dáng sau thôi, chứ đầu óc thì rỗng tuếch, ha ha ha!”
“Đường còn dài lắm, sau này ông phải dạy dỗ chị dâu thế nào để hiểu đàn ông, không thì ngay cả trái tim ông, cô ta cũng chẳng giữ nổi đâu.”
Tôi ngồi yên đó, mặc kệ họ chế giễu, không nói một câu nào.
Bạn trai tôi – Tần Huy – dường như nhận ra sắc mặt tôi không ổn, liền ôm vai tôi, trấn an:
“Đừng để ý, bọn họ toàn đàn ông thẳng, chẳng biết vòng vo gì, lời nói khó nghe nhưng chắc chắn không có ác ý. Anh đảm bảo.
Bọn họ chỉ là…”
Nói đến đây, anh ta lại không nhịn được bật cười ha hả, cười xong mới nói tiếp:
“Bọn họ chỉ là không ngờ em đúng là đầu óc heo, lại còn chọn bồ, ha ha ha ha!”
Nói xong, anh ta cười ngả nghiêng, lăn cả người ra sau.
Mấy “anh em tốt” vội vàng lên tiếng xin lỗi.
Nhưng tiếng xin lỗi ấy lại hòa trong tiếng cười, chẳng cần nghĩ cũng biết có thành ý hay không.
Tôi vẫn im lặng. Bạn trai thay tôi “tha thứ”:
“Yên tâm đi, chị dâu các cậu tuy ngốc nhưng tuyệt đối không phải người nhỏ nhen, sao có thể giận mấy cậu chứ?
Đúng không, vợ?”
Tôi khẽ cười nhạt, không đáp, chỉ quay sang nhìn người đàn ông đã yêu ba năm.
Tôi chợt nhận ra, hóa ra tôi chưa từng thật sự hiểu anh ta.
2
Tôi và Tần Huy quen nhau hơn ba năm trước.
Khi đó, tôi đại diện công ty đến gặp đối tác, còn anh ta là người phụ trách bên đối tác.
Tôi vừa mới ra trường chưa bao lâu, còn anh ta tuy cũng chỉ mới đi làm một năm, nhưng so với sự non nớt của tôi, anh ta rõ ràng dạn dày hơn nhiều.
Có lẽ anh ta nhìn ra sự lúng túng của tôi, nên chỗ nào cũng để ý, chăm sóc tôi.
Đặc biệt trong buổi tiệc mừng thành công lần hợp tác đó, khi mọi người thay nhau ép rư/ợ//u, anh ta đã đứng ra chắn cho tôi hết lượt này đến lượt khác.
Sau này, anh ta nói hôm đó vừa gặp đã yêu tôi.
Mối quan hệ của chúng tôi, cũng giống như lần hợp tác ấy vậy. Anh ta luôn là người dẫn dắt, còn tôi, phần lớn thời gian chỉ biết đi theo.
Anh ta sắp xếp mọi thứ: từng ngày lễ, ngày kỷ niệm, từng buổi hẹn hò, thậm chí cả việc sống chung, cưới xin.
Đúng vậy, chúng tôi đã kết hôn.
Nhưng lại như chưa kết hôn, vì chúng tôi chỉ tổ chức đám cưới, chứ chưa đăng ký kết hôn.
Anh ta nói, đó gọi là “kết hôn thử”, để cả hai có thời gian suy nghĩ lại.
Ngày đó, anh ta còn nhấn mạnh:
“Anh cho em thêm một tháng để thử thách anh. Nếu thời gian chưa đăng ký mà em cảm thấy không hợp, em có thể dừng bất cứ lúc nào.”
Tôi đã muốn hỏi: vậy hai năm sống chung này thì tính là gì?
Nhưng cuối cùng vẫn nuốt ngược vào trong.
Dù sao, anh ta lúc nào cũng tỏ ra rất tôn trọng tôi.
Tôi nhớ hồi mới yêu, chúng tôi từng hẹn nhau cùng giới thiệu bạn bè thân thiết.
Đó vốn là lời hứa giữa tôi và hội bạn thân từ thời đại học.
Nhưng lúc đó, anh ta thà cho tôi tiền còn hơn chịu gặp bạn tôi một lần.
Lý do là:
“Bạn bè thân là giống như hội anh em của anh, đó là không gian riêng, anh không muốn vượt ranh giới.”
Dù ngốc đến mấy, tôi cũng hiểu được ý anh ta.
Thế là từ đó, chuyện này không nhắc lại nữa.
Trong ba năm yêu nhau, mỗi tháng chúng tôi đều để ra khoảng thời gian cố định:
Anh ta dành cho đám bạn, còn tôi dành cho hội bạn thân.
Tôi từng thấy vậy cũng ổn.
Cũng chính vì thế, hôm nay tôi vốn đã định không tham gia bữa tiệc này.
Tôi không muốn vượt ranh giới.
Nhưng anh ta nói:
“Đám cưới của mình họ không đến được, tình cảm vẫn còn. Không mời họ ăn một bữa thì kỳ lắm.”
Tôi bảo: “Anh mời là được rồi.”
Anh ta lại nói: “Họ rất muốn gặp em.”
Tôi nghĩ một chút, rồi vẫn đồng ý.
Nhưng tôi không ngờ, đây không phải là tiệc cảm ơn.
3
Trước khi đi, Tần Huy dặn dò tôi đủ điều, nhất định phải ăn mặc xinh đẹp, trang điểm thật chỉn chu.
Tôi vốn đã định trang điểm rồi, nhưng bị anh ta thúc giục nhiều lần, trong lòng ít nhiều cũng thấy khó chịu.
Nghĩ lại, chắc anh ta chỉ muốn giữ “thể diện”, nên tôi bỏ qua.
Tôi chọn một chiếc váy, chuẩn bị ra ngoài.
Ngay trước lúc bước ra cửa, lại bị Tần Huy chặn lại.
Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta, thấy sắc mặt có chút khó coi.
“Em mau thay cái váy hai dây này đi, mặc thế nào được, toàn đàn ông cả đấy!”
“Từ trước đến giờ em vẫn mặc vậy mà? Em mặc như vậy không đẹp sao?”
Điều tôi tự hào nhất chính là vóc dáng: cao 1m68, nặng khoảng 47 ký, chỗ cần có thì có, chỗ không nên có thì chẳng dư ra chút nào.
Có lẽ đây cũng là điểm anh ta thích nhất.
Cả tủ váy dài của tôi hầu như đều do anh ta mua.
Anh ta từng nói:
“Bạn gái của anh phải ăn mặc thật đẹp, để ai nhìn vào cũng phải ghen tị với anh.”
Thế nhưng hôm nay, chỉ một chiếc váy dài hai dây bình thường thôi, anh ta cũng không cho tôi mặc.
“Em bình thường mặc thế nào anh không quản, nhưng hôm nay thì không được mặc vậy.”
Nói xong anh ta đẩy tôi đi thay đồ.