9
Chu Kính Xuyên hoàn hồn lập tức tìm đến tôi, mà tôi cũng đang chờ sẵn.
“Tiểu Diêu! Cô điên rồi sao, ai cho cô quyền báo cảnh sát hả!”
Anh ta xông vào với khí thế hùng hổ, hoàn toàn không có chút thái độ cầu xin.
“Tôi mất đồ, báo cảnh sát là chuyện bình thường. Ngược lại là anh…”
Tôi đứng phắt dậy, giơ cao tay rồi tát mạnh một cái vào mặt anh ta.
“Đồ ăn nhờ ở rể, ai cho anh cái gan dám sau lưng tôi nuôi tình nhân!”
Tiếng tát giòn giã vang khắp phòng làm việc, trong lòng tôi cũng sảng khoái vô cùng.
Khuôn mặt Chu Kính Xuyên đỏ rồi tím, tím rồi trắng, cuối cùng cúi đầu, giọng bất mãn:
“Cô muốn gì tôi đều đồng ý, nhưng cô nhất định phải thả Ninh Ninh.”
Tôi đảo mắt khinh thường:
“Anh có gì mà đáng để tôi muốn? Tất cả những gì anh có hiện giờ đều là tôi cho.”
“Lập tức ký đơn ly hôn đi, trả lại toàn bộ những gì thuộc về tôi. Từ nay nước sông không phạm nước giếng.”
Bản thỏa thuận ly hôn đặt ngay trước mặt. Chu Kính Xuyên run run cầm bút nhưng mãi không dám hạ bút.
“Tôi có thể ký, nhưng cô phải bỏ qua cho Ninh Ninh, cô ấy… cô ấy không thể ngồi tù.”
Trong giọng nói lộ ra sự do dự, khiến tôi hơi nheo mắt. Xem ra trong đó còn có ẩn tình tôi chưa biết.
“Tại sao tôi phải tha cho cô ta? Đưa ra lý do đi.”
“Cô ấy mang thai con của tôi!”
Chu Kính Xuyên ngẩng đầu, ánh mắt âm u lạnh lẽo nhìn tôi:
“Chúng ta cưới nhau nhiều năm, cô vẫn không sinh được đứa con nào. Họ Chu chúng tôi chỉ có mình tôi là con trai. Nếu không có người nối dõi, tôi biết ăn nói thế nào với gia đình?
Đừng trách tôi, cô không sinh thì còn có người khác sinh cho tôi.”
Nghe đến đây, tôi trừng mắt:
“Có thai? Anh nói thật?”
Lúc này, Chu Kính Xuyên tưởng như mình chiếm thế thượng phong, gương mặt đắc ý hẳn:
“Tất nhiên! Tôi đích thân đưa cô ấy đi khám, sao có thể giả được?
Tôi thấy cô cũng nên đi kiểm tra xem, có lẽ vấn đề nằm ở cô.”
Nhìn dáng vẻ ngu xuẩn ấy, tôi phá lên cười ha hả, cười đến mức ôm bụng không đứng thẳng nổi.
“Được, được thôi. Vậy tôi tha cho cô ta, tôi sẽ nói rõ với cảnh sát. Anh ký đi, từ nay đôi ta kết thúc ở đây.”
Tôi phẩy tay, coi như cho anh ta một con đường sống.
Đạt được thỏa thuận, Chu Kính Xuyên ký tên. Anh ta thà từ bỏ giàu sang hiện tại, cũng muốn ở bên Lục Ninh. Nếu không phải anh ta là chồng tôi, có lẽ tôi còn vỗ tay khen anh ta vì… thủy chung.
Cảnh sát nhanh chóng điều tra rõ ràng, dùng tài khoản chính thức ra thông cáo, trình bày toàn bộ ngọn nguồn sự việc.
Một thông cáo chính thức còn có sức nặng hơn bất cứ lời giải thích nào. Tất cả mọi người đều hiểu rõ: Lục Ninh là tiểu tam, Chu Kính Xuyên là kẻ ăn bám, còn tôi chỉ là một chính thất vô tội.
Không ai còn tin những lời bịa đặt của Lục Ninh.
Ngày trước cô ta lợi dụng dư luận, giờ lại bị dư luận nuốt chửng.
Giờ đây, hai người kia ai thấy cũng muốn ném đá, không dám ló mặt ra ngoài.
Nhưng tôi vẫn để ý đến động tĩnh của Chu Kính Xuyên.
Sau khi ly hôn, anh ta dẫn Lục Ninh rời khỏi thành phố, quay về quê, chuẩn bị chào đón đứa bé.
Nhưng tôi tuyệt đối sẽ không cho họ cơ hội ấy.
Ly hôn xong, Chu Kính Xuyên còn cuỗm theo vài món đồ xa xỉ của tôi để đổi ra tiền.
Nhưng ăn rồi ngồi chơi thì tiền cũng hết, cuối cùng anh ta vẫn phải tìm việc làm.
10
Rất nhanh, một công ty lớn đã vươn cành ô liu mời Chu Kính Xuyên gia nhập.