3.
Trước câu hỏi chất vấn của tôi, Lục Hiểu Nhã lúng túng đến mức không nói nên lời.Cô ta chỉ biết quay sang Hứa Mục Bạch với vẻ mặt đầy tủi thân:"Thanh Thanh, chị giận rồi sao? Xin lỗi, tất cả là lỗi của em!"
“Xin lỗi cái gì chứ? Em có làm gì sai đâu. Còn cô ấy, lớn đầu rồi mà đi chấp nhặt với một đứa con nít thì ra cái thể thống gì?”Hứa Mục Bạch đứng ra bênh vực Lục Hiểu Nhã. Không phải lần đầu, và tôi thì không còn là con rùa rụt cổ như xưa nữa.
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, giọng sắc như dao:“Nếu hôm nào có đứa nhỏ gọi tôi là mẹ, anh cũng thấy bình thường luôn chứ?”
Hứa Mục Bạch á khẩu.Không thể phản bác.
Lúc ấy, Ngô Quế Hoa từ trong nhà chạy ra làm bộ làm tịch "giải vây". Bà ta trừng mắt nhìn tôi quát:"Không phải mày ra ngoài mua thịt sao? Tay không quay về là sao?"
Tôi đáp tỉnh queo:"Không có tiền mua."
Kiếp trước, mỗi lần Hứa Mục Bạch về thăm, tôi đều tất bật lo liệu, vét sạch từng đồng dành dụm để mua thịt, mua đồ ăn ngon nấu cho anh ta.Chỉ sợ anh ta phải chịu thiệt thòi.Còn tôi?Mặt vàng như nghệ, người gầy gò thiếu chất, trong nhà năm người thì chỉ mình tôi héo hon như quỷ đói.
Tôi kiếp trước thật sự ngu ngốc không thể cứu vãn!Nếu Hứa Mục Bạch từng có lấy một chút tình nghĩa với tôi, liệu anh ta có nhẫn tâm để tôi sống chẳng ra người, chẳng ra ma như vậy không?
Kiếp trước tôi để mặc bản thân bị cả nhà họ lợi dụng đến cạn kiệt.Nhưng đời này, không đời nào chuyện đó lặp lại!Tôi thề, sẽ không để bất kỳ ai trong cái nhà vô lương tâm này ăn thêm một đồng nào của tôi nữa!
Nghe tôi nói không có tiền, Ngô Quế Hoa càng thêm tức giận, quát ầm lên:"Tao tận mắt thấy mày cầm tiền đi mà! Tiền đâu?"
Tôi dửng dưng:"Bị trộm rồi."
"Mày đúng là vô dụng! Có người khác không bị trộm, sao chỉ có mày bị? Người ta trộm mày là vì mày dễ bắt nạt nhất!"
“Đúng vậy đấy, chẳng phải mặt tôi nhìn quá dễ bị bắt nạt sao? Nên mới để người ta dẫm lên đầu mà không biết phản kháng!”
Ngô Quế Hoa bị tôi nói cho nghẹn họng.Trước kia, mỗi lần bà ta châm chọc mỉa mai, tôi chỉ biết cười cười cho qua, chẳng bao giờ phản bác.Để rồi bà ta lấn tới, coi tôi là cái bao cát không biết đau.
Giờ bị tôi bật lại một cú đau điếng, bà ta lập tức nổi trận lôi đình, chống nạnh trừng mắt:“Đồ vô dụng! Còn không mau đi nấu cơm? Mày muốn cả nhà chết đói à?”
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta, từng chữ sắc như dao:“Ngoài tôi ra, trong cái nhà này không còn ai có tay à?Tôi là ô sin chắc? Tôi không nấu thì cả nhà này chờ chết đói sao?”
“Mày… mày muốn tạo phản à?!”Ngô Quế Hoa tức điên, lập tức quay sang Hứa Mục Bạch cáo trạng:“Mục Bạch! Con nhìn mà xem, cái thái độ của con nhỏ Cố Thanh Thanh này, nó dám hỗn với mẹ ngay trước mặt con đó!Con thử nghĩ mà xem, lúc con không có nhà, tao sống ra sao?”
Lục Hiểu Nhã nhanh như chớp bước đến đỡ lấy bà ta, vừa nhẹ nhàng vừa nhu mì lau nước mắt:“Bác gái đừng giận, để con nấu cơm cho. Là con gây phiền phức cho mọi người rồi.”
“Đấy, nhìn xem Hiểu Nhã ngoan ngoãn biết điều chưa? Người ta là khách mà còn biết xắn tay vào làm.Chứ làm gì có chuyện bắt khách nấu ăn chứ?”
Tôi khẽ cười nhạt:“Tôi cũng chưa từng nghe ai đến nhà người khác ở tận… một năm rưỡi mà còn gọi là khách.Gọi khách kiểu đấy… chẳng khác gì rước tổ tông về mà cung phụng!”
Lời tôi vừa dứt, cả sân nín lặng như tờ.Hứa Mục Bạch trừng mắt nhìn tôi, giọng hạ thấp nhưng đầy giận dữ:“Cố Thanh Thanh! Em có ý gì đây? Em nói vậy là quá đáng rồi đấy! Mau xin lỗi đi!”
Xin lỗi?Ha!Nằm mơ đi!
Tôi chẳng buồn quan tâm tới anh ta, xoay người bước thẳng lên bậc thềm về phòng.Phía sau, tôi nghe tiếng Lục Hiểu Nhã nức nở:“Mục Bạch, là em làm phiền mọi người... ngày mai em sẽ dắt con rời khỏi đây.”
Tôi cười khẩy, Rầm! một tiếng đóng sập cửa lại, chắn mọi âm thanh ngoài kia.
Tôi không có thời gian đôi co với cái lũ mặt dày vô liêm sỉ này nữa.Tôi còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.
4.
Lần này Hứa Mục Bạch về, có mang theo một ít tiền.Kiếp trước, tôi ngốc nghếch, cứng đầu cho rằng anh ta sống ngoài kia một mình đã quá vất vả, nên chẳng nỡ tiêu lấy một đồng của anh ta.
Còn bây giờ?Giờ tôi biết rõ anh ta không phải loại tử tế gì, thì chẳng đời nào tôi ngu đến mức không động đến đồng nào của anh ta nữa.
Tôi mở hành lý của Hứa Mục Bạch ra, rút toàn bộ số tiền mặt nhét vào túi áo mình.Sau đó, tôi gom lại mấy đôi giày đế ngàn lớp mình đã thức trắng đêm may cho anh ta, xách lên tay rồi bước nhanh ra khỏi phòng.
Trong sân không thấy ai – cả Hứa Mục Bạch lẫn Lục Hiểu Nhã đều biến mất.Từ gian chính chỉ văng vẳng tiếng an ủi, dỗ dành gì đó vọng ra.
Ha! Thật đúng là một vở kịch diễn xuất thần.
Tôi không buồn nhìn lại, xách giày đi thẳng sang nhà chị Tần bên cạnh.
"Chị ơi, mấy đôi giày này em để lại cho anh Tần dùng nhé."
Chị Tần thoáng ngạc nhiên:"Ơ? Đây không phải mấy đôi em khâu cho Mục Bạch sao?Có chuyện gì vậy?"
Tôi thản nhiên đáp:"Em nghi Hứa Mục Bạch đang vụng trộm sau lưng em với Lục Hiểu Nhã.Nên đừng mong em mang những thứ em vắt máu vắt sức làm ra mà đi hầu hạ cái loại người như vậy."
Chị Tần nghe xong thì thở dài:"Thanh Thanh à, từ cái ngày con nhỏ Hiểu Nhã đó xuất hiện, trong làng đồn ầm cả lên.Chị còn tưởng em nhắm mắt cho qua, định cắn răng chịu đựng cả đời cơ đấy.Giờ em chịu tỉnh lại cũng chưa muộn.Thế em định làm gì tiếp theo?"
Tôi siết chặt tay, cười nhạt:"Tạm thời cứ đi từng bước, nhưng em sẽ không để cái nhà vô ơn bạc nghĩa đó sống yên đâu.Mà chị này, giúp em một việc nhé..."
Tối đó tôi ăn cơm ở nhà chị Tần xong mới quay về.Vừa bước vào phòng, đã thấy Hứa Mục Bạch ngồi đen mặt chờ sẵn.Thấy tôi, anh ta lập tức chất vấn:
"Hôm nay em bị sao vậy? Uống nhầm thuốc à?Tại sao lại nói mẹ con Hiểu Nhã như thế?"
Tôi không né tránh, ngẩng đầu đáp thẳng:"Tôi nói sai chỗ nào? Cô ta không tay không chân chắc?Ở không ăn chực hơn một năm trời, đến bữa cơm cũng chẳng buồn nấu, tôi là ô sin miễn phí à? Hay là bà già giữ trẻ trong nhà các người?"
“Em...!”Hứa Mục Bạch bị tôi phản pháo không chừa đường lui, nhất thời nghẹn lời.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, hồi lâu mới cố nén giận, hạ giọng:"Thanh Thanh, anh có chuyện muốn nói với em."
Tôi biết anh ta định nói gì, nên chủ động lên tiếng trước:"Tôi cũng có chuyện cần nói.Số tiền anh mang về, tôi đã lấy trả nợ hết rồi. Vẫn chưa đủ đâu, anh xem có thể xoay thêm vài trăm đưa tôi trả nốt không."