21
Dù có Thụy Vân ra mặt, nhưng những ngày sau đó, ta vẫn sống chẳng dễ dàng.
Lão phu nhân hạ lệnh giam ta ở từ đường, bắt ta chép kinh sám hối, không cho tiếp xúc với bất kỳ ai — coi như thu hồi quyền quản gia.
Linh Nhi lòng như lửa đốt, giữa đêm lén cùng Hinh Lan trèo cửa sổ lẻn vào gặp ta.
“Mẫu thân! Con phải làm gì mới có thể cứu người ra ngoài?”
“Linh Nhi, con phải bình tâm.”
Ta ung dung ngồi dưới đèn, tay vẫn đều đều viết kinh 《Vãng Sinh Chú》:
“Nay Thánh thượng đích thân đốc án, người nên lo không phải là ta, mà là hung thủ thực sự đã đầu độc Lâm Thư Uyển.”
Thấy sắc mặt ta trấn định, Linh Nhi rốt cuộc cũng an tâm hơn phần nào, song vẫn nghi hoặc:
“Mẫu thân, kẻ hạ độc Lâm Thư Uyển vì sao phải giết người giữa bao người như vậy? Lẽ nào nàng ta không sợ nhà họ Lâm điều tra đến cùng?”
Ta khẽ mỉm cười, đặt quyển kinh đã chép xong sang một bên, lại mở ra tờ giấy khác, vừa tiếp tục viết kinh vừa giải thích:
“Thực ra, hôm nay kẻ đó mới hạ độc Lâm Thư Uyển. Đáng ra nàng ta chưa phát độc nhanh như thế. Nhưng khi Hinh Lan áp chế nàng, đã âm thầm điểm vài huyệt đạo.”
Ánh nến lay động. Linh Nhi sững người:
“Mẫu thân… chẳng lẽ người cố tình khiến Lâm Thư Uyển phát độc trước mặt mọi người?”
22
Ta cụp mắt, giọng nhẹ như gió thoảng:
“Linh Nhi, từ ngày Lâm Thư Uyển bước vào phủ Hầu, kết cục của nàng đã được định sẵn. Bởi chỉ khi nàng chết trong tay ta, địa vị chủ mẫu của ta mới có thể lung lay.”
“Nhưng nếu nàng chết nơi hậu viện, ta dù có biện bạch cũng khó mà thoát. Song nàng chết giữa trăm nghìn ánh mắt, lại có công chúa đưa chuyện tới long nhan, thì ta tất có đường sống.”
Linh Nhi hai mắt sáng bừng:
“Mẫu thân, người sớm đã biết hung thủ là ai? Vậy sao không lập tức nói với công chúa Thụy Vân?”
Ta ngẫm nghĩ giây lát, rồi quyết định hé lộ đôi chút:
“Linh Nhi, điều ta muốn nhờ triều đình điều tra, không chỉ là cái chết của Lâm Thư Uyển, mà là nguồn gốc của độc hoa Tịch Nhan.”
Trường Phong cũng chết bởi độc ấy.
Loại độc đến từ Bắc Ngụy, chỉ cần một lượng cực nhỏ là đủ khiến người ta sinh ảo giác, dùng quá liều sẽ khiến tử vong không để lại dấu vết.
Nhưng để chế ra độc, cần hoa Tịch Nhan còn tươi, hơn nữa chỉ có ba ngày sau khi nở là còn hiệu lực. Nếu không có nơi trồng quy mô lớn ở kinh thành, sao có thể duy trì nguồn độc dồi dào?
Theo lý, chuyện độc hoa Tịch Nhan xuất hiện ở kinh thành là trọng đại, Thái tử và Dự Vương hẳn phải lập tức tra xét — thế nhưng cả hai lại lặng lẽ án binh bất động, như thể đang chờ đợi điều gì.
Còn ta… không thể tiếp tục ngồi đợi.
Cái chết của Lâm Thư Uyển khiến ta càng thêm khẳng định — độc này, có liên hệ sâu xa với phủ Ninh Viễn Hầu.
22
Nếu không lôi được kẻ tàng trữ độc vào ánh sáng, e rằng ta và Linh Nhi sẽ khó mà có được những ngày an ổn.
“Mẫu thân, con thấy cái nhà này thật đáng sợ…”
“Cha, tổ mẫu, Tô di nương… ai trong số họ cũng đều có thể là hung thủ hại chết ca ca và Lâm Thư Uyển.”
“Mẫu thân, những năm qua người đã sống thế nào… sao lại chịu đựng được đến bây giờ?”
Linh Nhi nhào vào lòng ta, nước mắt lã chã.
Ta chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng con bé, chẳng nói một lời.
Tấm màn che đậy của danh môn một khi bị xé rách, lộ ra chỉ là thối rữa và hắc ám ăn sâu vào tận gốc rễ.
Trước kia, Linh Nhi luôn sống dưới đôi cánh che chở của ta, chưa từng tiếp xúc với những điều nhơ bẩn ấy. Nhưng chỉ trong hơn một tháng ngắn ngủi, mọi thứ mà con bé chứng kiến đã hoàn toàn đảo lộn nhận thức.
Gia tộc mà nó từng lấy làm kiêu hãnh, giờ lại thối nát đến mức khó tin. Con bé không thể chấp nhận nổi, cũng là lẽ thường.
Nhưng thử thách mà nó sắp đối mặt còn khắc nghiệt hơn thế —
Nếu Thánh thượng không tìm ra nguồn gốc độc Tịch Nhan, phủ Ninh Viễn Hầu e rằng sẽ bị liên lụy, toàn bộ sụp đổ.
23
Ta bị giam trong từ đường bảy ngày. Đến ngày thứ bảy, chính Lục Minh đến mở cửa, đích thân đưa ta tới tiền sảnh nghị sự.
Hắn trông tiều tụy hơn hẳn so với một tuần trước, tóc mai đã pha sương, ánh mắt đầy u uẩn — có thể thấy những ngày qua hắn sống chẳng dễ gì.
“Như Nguyệt, chuyện cái chết của Lâm Thư Uyển giờ chẳng ai muốn truy cứu nữa, nhưng việc độc Tịch Nhan tràn vào kinh thành đã khiến Thánh thượng nổi trận lôi đình.”
“Ngài ra hạn trong mười ngày, nếu không tra rõ được nguồn gốc, cả phủ Hầu sẽ mang tội thông địch.”
“Tội… thông địch?”
Ta tỏ vẻ sợ hãi, lệ lưng tròng: “Thần phụ ngu dốt, thật không ngờ lại khiến mọi chuyện thành ra thế này…”
Lục Minh không buồn dỗ dành, chỉ lạnh giọng: “Hôm nay các trưởng bối trong tộc đều có mặt. Mẫu thân muốn ghi tên Trường Cẩn vào hộ tịch của nàng, sau này thừa kế tước vị.”
“Như Nguyệt, ta biết nàng còn oán, nhưng phủ Hầu đang lâm nguy, chỉ khi phu thê đồng lòng mới mong vượt ải.”
Đồng lòng?
Chẳng qua là lấy danh nghĩa chính thê để hợp thức hóa cho con riêng. Bất kể ta có đồng ý hay không, hôm nay Lục Trường Cẩn đều phải chính thức nhận tổ quy tông, đổi thân phận từ con ngoại thất thành con chính thất.
Ta chẳng buồn phản đối, thuận theo hắn đi ra tiền sảnh.