Đang nghĩ tới đây thì chuông cửa vang lên.
Tôi nhìn qua mắt mèo, không ngờ lại thấy bà mẹ chồng Linh Tú Trân và cô em chồng Trần Tuyết Mai.
Hai người tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ, dáng vẻ như định chuyển tới ở hẳn.
Tôi hít sâu một hơi, mở cửa:
“Mẹ, Tuyết Mai, sao hai người tới đây?”
Bà Linh Tú Trân đẩy tôi qua một bên rồi tự nhiên bước vào:
“Mẹ tới xem nhà con dâu mới mua thế nào thôi! Ồ, cũng không tệ nhỉ, ba phòng ngủ hai phòng khách, ánh sáng tốt quá.”
Tuyết Mai theo sau, đảo mắt nhìn khắp nơi:
“Chị dâu, nhà này chắc tốn không ít tiền nhỉ?”
“Cũng tạm thôi.” Tôi qua loa đáp.
Bà Linh Tú Trân đi một vòng phòng khách, gật gù:
“Viên Viên, con mua nhà này đúng là sáng suốt! Đúng lúc mẹ với ba con ở quê sống chán rồi, chuyển lên đây ở chung với con luôn.”
Tôi sững lại:
“Mẹ, nhà này không rộng lắm, nhiều người ở không tiện đâu.”
“Gì mà không tiện? Phòng ngủ lớn để mẹ với ba con ở, phòng nhỏ Tuyết Mai ở, còn con với Minh Huy ở tạm phòng làm việc là được rồi.”
Tuyết Mai xen vào tiếp lời:
“Đúng đó chị dâu, tụi em trẻ, ở đâu chả được. Với lại em cũng đang tính tìm việc gần đây, ở đây tiện lắm.”
Tôi bật cười vì tức:
“Đây là nhà tôi mua, ai cho phép hai người muốn ở là ở?”
Sắc mặt Linh Tú Trân trầm xuống:
“Viên Viên, con nói chuyện với bề trên kiểu đó à? Mẹ là mẹ chồng con, ở nhà con dâu là lẽ đương nhiên!”
“Lẽ đương nhiên? Nhà này đứng tên tôi, tôi trả nợ ngân hàng hàng tháng, liên quan gì tới hai người?”
“Đứng tên cô thì sao? Cô lấy Minh Huy, tiền của cô cũng là tiền nhà này! Huống hồ Minh Huy là con trai tôi, vợ nó mua nhà thì nhà đó đương nhiên là của nhà tôi!”
Tuyết Mai đứng cạnh phụ họa:
“Đúng rồi chị dâu, người một nhà sao tính toán vậy.”
Nhìn hai người phụ nữ mặt dày trước mắt, tôi nhớ tới một bản tin đọc được mấy hôm trước.
Nữ chính trong tin vì quá nhu nhược, cuối cùng để nhà chồng chiếm nhà, chuyển sổ đỏ sang tên họ, còn bị đuổi ra ngoài.
Tôi tuyệt đối không để bi kịch đó lặp lại với mình.
“Ngay lập tức rời khỏi đây. Nhà tôi không hoan nghênh các người.” Tôi lạnh giọng nói.
Linh Tú Trân trừng mắt:
“Viên Viên! Cô dám nói vậy với mẹ chồng sao?”
“Tôi không có loại mẹ chồng như bà.”
“Được lắm! Để tôi gọi cho Minh Huy tới dạy dỗ cô!”
Bà ta rút điện thoại ra, tôi lập tức giật lấy, tắt nguồn:
“Gọi gì? Minh Huy đang đi công tác. Dù anh ta có ở đây, nhà này cũng không tới lượt các người định đoạt.”
“Trả điện thoại cho tôi!”
“Không trả. Hai người mau đi, nếu không tôi gọi cảnh sát.”
Tuyết Mai nheo mắt:
“Chị dâu, làm quá vậy? Tụi em chỉ ở vài hôm chứ có nuốt luôn nhà chị đâu.”
“Ở vài hôm? Tôi nhìn kiểu này là định ở lâu dài rồi thì có.”
Linh Tú Trân bắt đầu lăn lộn ăn vạ:
“Tôi không đi đấy! Đây vốn là nhà con trai tôi, tôi muốn ở thì ở!”
Bà ta phịch xuống ghế sofa, khoanh tay tỏ vẻ không sợ trời đất.
Tuyết Mai cũng học theo, ngồi phịch xuống ghế đối diện:
“Đúng vậy, tụi tôi cứ ở đây đó!”
Lửa giận trong tôi bùng lên dữ dội nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Tôi rút điện thoại ra, gọi 110 ngay trước mặt họ:
“Chú cảnh sát ạ? Nhà tôi có người xâm nhập bất hợp pháp, còn đe dọa chiếm dụng lâu dài. Tôi cần hỗ trợ.”
Linh Tú Trân và Tuyết Mai nghe thấy tôi thật sự gọi cảnh sát thì bắt đầu hoảng hốt.
“Viên Viên, cô điên rồi sao? Sao lại gọi cảnh sát? Chúng ta là người một nhà mà!”
Tôi cười khẩy:
“Người một nhà? Vừa nãy ai nói nhà này là của họ?”
Cảnh sát nhanh chóng đến.
Hai đồng chí công an vào nhà, nghe tôi trình bày xong.
“Cô ta là con dâu tôi, tôi chỉ qua xem nhà có sao đâu?” Linh Tú Trân còn cố cãi.
“Vậy sao bà lại nói muốn ở lại đây?” Một anh công an trẻ hỏi.
“Tôi chỉ đùa thôi mà! Nó nhỏ mọn quá, còn gọi cảnh sát!”
Tôi đưa sổ đỏ ra:
“Các anh xem, đây là nhà đứng tên tôi, chỉ mình tôi. Họ ép tôi phải cho ở nhờ, còn nói nhà này là của họ.”
Anh công an lớn tuổi nhìn sổ đỏ rồi nghiêm mặt:
“Thưa bà, nhà này đúng là tài sản cá nhân của cô ấy. Bà không thể ép buộc ở lại được.”
“Cái gì mà tài sản cá nhân? Nó là con dâu tôi, nhà nó mua đương nhiên là của nhà chồng!”
“Pháp luật không quy định như vậy.” Công an nghiêm giọng. “Tài sản cá nhân được pháp luật bảo hộ, ai cũng không có quyền xâm phạm.”
Tuyết Mai lẩm bẩm:
“Ở vài hôm thôi mà, có cần báo công an không?”
“Ở vài hôm cũng không được.” Anh công an quay sang nghiêm giọng. “Đề nghị hai người lập tức rời khỏi đây.”
Linh Tú Trân vẫn chưa chịu thôi:
“Tôi không đi! Đây là nhà con dâu tôi!”
“Nếu bà còn không phối hợp, chúng tôi sẽ áp dụng biện pháp cưỡng chế.”
Nghe đến hai chữ “cưỡng chế”, Linh Tú Trân và Tuyết Mai cuối cùng cũng sợ, tiu nghỉu xách đồ bỏ đi.
“Đi thì đi! Viên Viên, cô cứ chờ đó, tôi sẽ nói với Minh Huy!” Linh Tú Trân hậm hực nói.
“Tùy bà.” Tôi nhún vai thờ ơ.
Sau khi họ đi, công an dặn dò:
“Cô gái, gặp chuyện như vậy, báo công an ngay là đúng. Tài sản cá nhân là bất khả xâm phạm, không ai có quyền chiếm giữ.”
“Cảm ơn các anh.”
Công an đi rồi, Tiểu Nhã giơ ngón tay cái:
“Viên Viên, cậu đỉnh thật! Gọi thẳng công an luôn!”