Sáng hôm sau, tôi thức dậy thì thấy Trần Minh Huy đã dậy, đang nấu ăn trong bếp.
“Viên Viên, anh nấu ít hoành thánh, em ăn một chút nhé?”
“Không.” Tôi đáp lạnh lùng. “Anh định lúc nào đi?”
“Chiều. Anh gọi sẵn bên vận chuyển rồi.”
“Mấy giờ?”
“Ba giờ.”
“Được. Tôi sẽ giám sát, anh phải mang hết tất cả đồ của anh đi.”
Sắc mặt Trần Minh Huy có chút khó coi, nhưng không nói gì thêm.
Ba giờ chiều, bên chuyển nhà đến đúng giờ.
Tôi đứng giám sát toàn bộ quá trình Trần Minh Huy dọn đồ.
Anh ta di chuyển rất chậm, cứ như cố tình câu giờ.
“Trần Minh Huy, anh có thể nhanh tay được không?”
“Viên Viên, những thứ này... là kỷ niệm của anh. Để anh sắp xếp từ từ một chút.”
“Kỷ niệm gì? Vài bộ quần áo cũ rách nát mà cũng gọi là kỷ niệm?”
“Viên Viên... em thật sự nhẫn tâm như vậy sao?” Trần Minh Huy ngừng tay, nhìn tôi. “Ba năm tình cảm giữa chúng ta... cứ vậy mà chấm dứt ư?”
“Tình cảm?” Tôi bật cười lạnh. “Tình cảm gì chứ? Từ lúc cưới nhau đến giờ, anh chưa bao giờ đặt em vào vị trí quan trọng.”
“Anh có mà—”
“Anh có cái gì?” Tôi ngắt lời. “Anh đã từng nghĩ cho em chưa? Từng đứng về phía em một lần nào chưa?”
Trần Minh Huy không nói nổi một câu.
“Minh Huy, tình cảm là từ hai phía. Anh không tôn trọng em, thì em cũng chẳng có lý do gì để giữ lại cái gọi là tình yêu đó.”
Bên cạnh, mấy người chuyển nhà nghe thấy cũng cảm thấy khó xử, có người nhỏ giọng nhắc:“Anh ơi, bọn tôi còn chuyến nữa, làm ơn nhanh giúp nhé.”
Trần Minh Huy chỉ im lặng, tiếp tục lặng lẽ dọn dẹp.
Mãi đến bảy giờ tối, cuối cùng mọi thứ cũng được dọn xong.
Tôi đứng nhìn căn phòng khách trống trải, lòng nhẹ bẫng.
Cuối cùng, ngôi nhà này lại thuộc về tôi — chỉ riêng mình tôi.
Từ ngày Trần Minh Huy dọn đi, cuộc sống của tôi dần quay lại quỹ đạo vốn có.
Không còn ai quấy rối.Không còn ai xâm phạm ranh giới của tôi.Tôi có thể sống yên bình, tận hưởng không gian thuộc về mình.
Nhưng hạnh phúc ấy không kéo dài được bao lâu.
Một tháng sau, tôi phát hiện mình đã mang thai.
Hai vạch đỏ hiện rõ trên que thử thai khiến tôi đứng chết trân trong phòng tắm.
Mang thai? Ngay lúc này ư?
Tôi và Trần Minh Huy đã chuẩn bị ly hôn. Đứa trẻ này đến thật không đúng lúc.
Tôi ngồi lặng trong nhà vệ sinh rất lâu, nghĩ mãi.
Có nên giữ lại đứa bé không?
Nếu giữ, nghĩa là tôi sẽ phải dây dưa với Trần Minh Huy cả đời.Nếu bỏ, trong lòng lại có chút không nỡ.Dù sao, đó cũng là một sinh linh nhỏ bé.
Cả đêm tôi trằn trọc suy nghĩ. Cuối cùng, tôi quyết định — sẽ sinh con.
Còn Trần Minh Huy, mặc kệ. Chuyện gì đến thì đến.
Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho anh ta.
“Minh Huy, em có chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì vậy?” – Giọng anh ta khàn khàn, nghe rất mệt mỏi.
“Em có thai rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.
“Em nói gì cơ?”
“Em có thai, hơn một tháng rồi.”
“Viên Viên! Tin này thật tuyệt quá!” – Giọng Trần Minh Huy bất ngờ trở nên phấn khởi – “Chúng ta sắp có con rồi!”
“Đừng vội mừng.” Tôi bình tĩnh nói, “Em sẽ sinh con, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta sẽ quay lại.”
“Ý em là sao?”
“Ý em là, đứa trẻ em sẽ giữ, nhưng chúng ta vẫn sẽ ly hôn.”
“Viên Viên, em đang đùa gì vậy? Có con rồi thì sao mà ly hôn được?”
“Tại sao không?” Tôi hỏi lại, “Giờ làm mẹ đơn thân đâu còn là chuyện hiếm.”
“Nhưng con cần một gia đình trọn vẹn…”
“Gia đình trọn vẹn?” – Tôi ngắt lời – “Một gia đình không có tình yêu thì trọn vẹn ở chỗ nào?”
“Viên Viên, đứa bé này là cơ hội trời cho để chúng ta bắt đầu lại từ đầu…”
“Minh Huy, có con… không thể thay đổi bản chất giữa hai chúng ta đâu.”
“Bản chất gì cơ?” – Anh ta cau mày hỏi lại.
“Anh vẫn không hiểu.” Tôi khẽ thở dài, “Thôi, em chỉ gọi để báo cho anh biết. Em sẽ sinh con, nhưng quyền nuôi con — em muốn giữ.”
“Không được!” – Trần Minh Huy bắt đầu mất bình tĩnh – “Viên Viên, đó cũng là con của anh, anh cũng có quyền nuôi dạy!”
“Vậy thì… hẹn gặp anh ở tòa.”
Tôi dứt khoát cúp máy.
Tôi biết mọi chuyện sẽ không dừng lại ở đây. Nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng.
Tối hôm đó, Trần Minh Huy đến trước cửa nhà tôi.
“Viên Viên, chúng ta nói chuyện một chút được không?”
Tôi để anh ta vào, rót cho một ly nước rồi ngồi xuống đối diện.