11
"Thẩm phu nhân, Lục Nguyệt Song thật sự quá đáng. Vọng Sơn ca ca nửa sống nửa chết nằm trên giường, vậy mà nàng còn cười được."
Ta nép sau mẹ chồng, làm ra vẻ kinh hãi quá độ, khiến bà rất lo lắng.
"Hoàng hậu nương nương hiểu lầm rồi. Thái y nói tâm trạng ta căng thẳng không tốt cho sức khỏe, ta chỉ cố nén cười để mẹ yên tâm mà chăm sóc Vọng Sơn."
Ta che mắt, giọng nghẹn ngào.
"Vọng Sơn trúng độc, ta… ta nhìn mà đau lòng."
Mẹ chồng nghĩ tới việc con trai bị trúng độc vì Bạch Tiên Vân, mà giải dược ta cầu xin lại bị cướp đi để đưa cho nàng ta, liền tức đến nghiến răng ken két.
Bây giờ nàng ta còn dám lật ngược thế cờ, chẳng phải muốn nhà họ Thẩm tuyệt hậu sao?
Nghĩ đến đây, ánh mắt bà lộ rõ vẻ thù hằn không che giấu nổi.
Bạch Tiên Vân nóng lòng chỉ tay vào ta.
"Ngươi nói dối! Ngươi nén cười sao? Ta thấy ngươi vui mừng không hết!"
"Thẩm phu nhân, ta nghĩ Lục Nguyệt Song nàng chính là…"
"Đủ rồi! Vọng Sơn thành ra thế này đều là vì ngươi! Ta không muốn thấy ngươi nữa, mời Hoàng hậu rời khỏi Thẩm phủ."
Mẹ chồng cắt ngang lời nàng ta, gắng gượng nén cơn giận, chỉ sợ làm ra điều gì thất lễ.
Bây giờ bà không dám đắc tội với Bạch Tiên Vân.
Những ngày này, Bạch Tiên Vân được nam chính cưng chiều hết mực, muốn gì được nấy.
Giờ đây, Thẩm Vọng Sơn còn chưa gặp mặt, nàng dĩ nhiên không muốn rời đi.
Nàng đổi giọng mềm mỏng:
"Thẩm phu nhân, ta đến để cảm tạ Vọng Sơn ca ca. Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ cầu xin Hoàng thượng tìm thêm một viên giải dược."
"Yên tâm? Sao ta có thể yên tâm? Ngươi uống mất viên giải dược duy nhất, trừ phi lập tức có viên thứ hai, nếu không, Vọng Sơn sống đến ngày mai còn khó."
Mẹ chồng không chịu được nữa, túm chặt lấy áo nàng, run rẩy chất vấn.
Ta không thể để Bạch Tiên Vân xảy ra chuyện, vội vàng tách hai người ra.
"Mẫu thân, người bình tĩnh một chút. Hoàng hậu nương nương cũng đang lo cho phu quân."
"Phu quân nếu thấy nương nương khỏe mạnh, chắc sẽ vui lòng hơn, nói không chừng sức khỏe cũng khá lên một chút, có thể cầm cự lâu hơn."
Ta thật không ngờ Thẩm Vọng Sơn có thể chịu đựng lâu đến thế. Tính toán lại, hắn đã kéo dài hơn người bình thường đến hai ngày.
Ta nghi rằng hắn đang cố gắng sống chỉ để chờ nàng.
Coi như ta đã giúp hắn thực hiện nguyện vọng cuối cùng, hắn mà chết cũng không còn gì nuối tiếc.
Mẹ chồng không biết có phải đồng ý với ý kiến của ta hay không, bà yếu ớt gật đầu.
Bạch Tiên Vân không ngờ tình trạng của Thẩm Vọng Sơn lại nghiêm trọng như vậy.
Nàng chưa từng nghĩ hắn sẽ chết trẻ, đặc biệt là chết vì mình.
Lòng nàng không hiểu sao lại bắt đầu hoảng loạn.
Bước chân của nàng ngày càng vội vã.
12
Ta lặng lẽ đi theo phía sau, tới khi bước vào sân thì nghe thấy tiếng khóc thảm của mẹ chồng.
“Bạch Tiên Vân, ngươi chính là đồ tai tinh! Chính vì ngươi mà Vọng Sơn mới thành ra thế này… cút đi!”
“Thẩm phu nhân, ta đâu có làm gì, ta cũng không ngờ lại thành thế này.”
Ta kinh ngạc nhìn sang Vô Vọng.
Thật sao? Hiệu nghiệm đến vậy?
Lúc nãy khi Bạch Tiên Vân đến, quả thực ta cười rất vui vẻ, cười đến nỗi không ngậm miệng được.
Vì Vô Vọng bảo rằng Thẩm Vọng Sơn không qua khỏi đêm nay.
Người ta thường nói, lên chức, phát tài, chết vợ, mà đổi lại thành phụ nữ cũng vậy thôi.
Đây đúng là một tin tốt lành, ta bật cười cũng là chuyện bình thường, đúng không?
Vô Vọng nhìn ta với vẻ bất đắc dĩ:
“Ngươi đừng cười vui vẻ như thế, không biết còn tưởng ngươi rất muốn Thẩm Vọng Sơn chết.”
Ta vốn dĩ là muốn hắn chết mà.
Chỉ là không ngờ lại trùng hợp đến vậy, ngay cả ông trời cũng giúp ta.
Nhìn Bạch Tiên Vân khóc thê lương, không biết nàng ta có nhìn thấy Thẩm Vọng Sơn lần cuối hay chưa.
Nhung Thúy với bàn tay sưng đỏ, đứng chắn giữa hai người, miệng vẫn lớn tiếng kêu la:
“Thẩm phu nhân, nương nương xưa nay vẫn coi Vĩnh An bá như ca ca, làm sao lại hại hắn.
Chuyện này không liên quan đến nương nương, chỉ trách mạng của Thẩm bá hầu như thế, không thể oán trách người khác.”
Ta biết cơ hội trả thù đã tới.
Ta tiến lên, đẩy ngã Nhung Thúy, túm váy mà đá cho vài cái.
Thỏa mãn quá!
Hừ, dám đánh Vô Vọng à, xem ta không xử ngươi ra trò.
Cuối cùng vẫn là mẹ chồng lo đứa bé trong bụng ta xảy ra chuyện, liền ôm ngang ta lại.
Chỉ có mình bà, suýt chút nữa bị ta đang lên cơn giận đẩy ra ngoài.
Tỉnh táo lại, ta chỉ tay vào mặt Nhung Thúy mà mắng:
“Mạng sống của phu quân ta thế nào, đến lượt ngươi ý kiến sao? Ta biết ngươi vẫn luôn trách phu quân không nạp ngươi, có phải ngươi đã giở trò không?”