4.
Quỳnh Chi đi rồi, lúc rời đi mặt nàng ta đen như đáy nồi.
Còn ta thì tươi cười bưng chén canh ngọt đi vào.
Tiêu Viêm vẫn không ngẩng đầu:
“Chưa xong sao? Lần này định làm gì để chọc tức ta đây?”
Ta bật cười: “Phu quân muốn ta chọc thế nào?”
Tiêu Viêm nghe xong liền buông bút, nhanh bước đến:
“A Tương, là nàng à.”
“Ta còn tưởng… Thôi thôi, không nói nữa. Nàng mang canh ngọt đến cho ta sao? Thời tiết thế này uống đồ nóng cho ra mồ hôi là hợp nhất.”
Tiêu Viêm bưng chén canh ngồi cạnh cửa sổ uống, ánh nắng bên ngoài rực rỡ, phủ lên người hắn một tầng ánh sáng mờ.
Ta bất giác mỉm cười, thì ra Tiêu Viêm nhà ta lại đẹp đến thế.
“A Tương, hôm nay ta nghe được một chuyện thú vị. Hoàng thượng vừa phong một người làm Trung Dũng Công, nói rằng hắn đã lập đại công trong việc bình loạn Tương Châu.”
“Hoàng thượng còn giao cho hắn quản lý Nội Ngục, giờ đây hắn chính là nhân vật nổi bật nhất kinh thành.”
Tay quạt của ta thoáng khựng lại, nhưng giọng điệu vẫn bình thản:
“Nổi bật đến đâu thì liên quan gì tới hai kẻ nhàn rỗi như chúng ta?”
Tiêu Viêm ngồi xuống cạnh ta, cầm lấy chiếc quạt, quạt giúp ta:
“Phải rồi, phu thê chúng ta cứ làm phú quý nhàn nhân cả đời là được.”
“A Tương, đừng cho Quỳnh Chi vào nội viện nữa, thật không tiện. Nếu không phải ta nhìn ra nàng thích đứa trẻ đó, ta đã đưa mẹ con nàng ấy ra trang viên rồi.”
“Ta biết rồi.”
Ta vốn định tìm Quỳnh Chi nói chuyện, dẫu sao việc bảo vệ nàng ta không bao gồm việc để nàng ta quyến rũ phu quân của ta.
Nhưng ta còn chưa kịp đi, phủ đã đón một vị khách không mời.
Thế tử nhà Quốc công tìm đến cửa.
Vị thế tử này nghe nói năm xưa vừa gặp đã yêu ta, nên thường ngày rất không hợp với Tiêu Viêm.
Thực tình, ta chẳng có mấy ấn tượng về hắn, dẫu sao năm ấy những kẻ tán tỉnh ta quá nhiều.
Tiêu Viêm bảo ta về phòng, nhất quyết không cho ta ra gặp khách.
Ta đành nghe theo, chỉ có thể nhờ nha hoàn kể lại.
Nghe nói vị thế tử kia chửi Tiêu Viêm thậm tệ, nói rằng khắp kinh thành đang truyền tai nhau chuyện hắn đưa ngoại thất và con riêng về phủ, không hề coi chính thất như ta ra gì.
Còn bảo nếu Tiêu Viêm không muốn sống yên ổn với ta, thì có khối người muốn.
Tiêu Viêm có mắng lại hay không ta không rõ, chỉ biết rằng sau khi tiễn khách xong, hắn liền chạy đến chỗ ta.
Hắn chỉ tay thề thốt:
“Phu nhân, ta cam đoan với nàng, ta và đứa trẻ này không hề có quan hệ gì! Ta chỉ thấy mẹ con họ đáng thương nên mới đưa về.”
Ta đương nhiên tin hắn, bởi vì đứa trẻ này vốn là con riêng của ta trước khi thành thân.
5.
Mẫu thân ta là Đại Trưởng Công chúa, nhưng vì tư đức không trọn, bà không ít lần bị Ngự sử dâng tấu hạch tội.
Thế nhưng mẫu thân lại chẳng bận tâm, ngược lại còn sinh ra ta, đặt tên là Tần Tương. Không ai biết phụ thân ta là ai.
Vừa sinh ra, ta đã được phong làm quận chúa. Nhưng người trong kinh thành ngoài mặt kính cẩn, sau lưng lại nói ta là đứa con hoang không cha.
Nhất là khi ta lớn lên, nhan sắc càng rực rỡ, rất nhiều công tử thế gia đều mê mẩn ta.
Có bao nhiêu người yêu thích ta, cũng có bấy nhiêu người ghen ghét, bôi nhọ ta.
Ta không bận tâm.
Sau khi mẫu thân qua đời, ta mất chỗ dựa, người trong kinh thành đều chờ xem ta thất bại.
Ta lấy cớ thủ hiếu, dọn ra trang viên ngoại ô ở mấy năm.
Chính khi ấy, ta gặp Lục Hành Châu.
Khi đó, hắn là Lục đại nhân không thể lộ diện, chuyên xử lý những chuyện kín kẽ cho Hoàng thượng. Hôm ấy, hắn bị thương, trùng hợp ngã vào phòng của ta.
Ta thiện ý băng bó vết thương cho hắn, kết quả lại bị hắn kéo lên giường.
Nhận ra hơi thở hắn nóng rực, ta mới phát hiện hắn đã trúng dược. Nhưng dung mạo hắn thật sự không tệ, mẫu thân ta từng nói: đời người ngắn ngủi, phải biết hưởng lạc kịp thời, thế nên ta nửa đẩy nửa đồng ý, cùng hắn trải qua một đêm xuân sắc.
Sáng hôm sau, khi ta tỉnh lại, Lục Hành Châu đã biến mất.
Mối tình chớp nhoáng, đường ai nấy đi cũng không sao cả. Nhưng ai mà ngờ, ta lại mang thai.
Khi ấy, ta tuổi còn trẻ, nói không hoảng sợ thì là nói dối, huống hồ ta còn không biết hắn là ai.
Mẫu thân có thể sinh ra ta, bởi vì bà là tỷ tỷ ruột của tiên đế, cô cô ruột của đương kim hoàng thượng.