Thuở ban đầu, Tụ thiện đường vận hành chẳng hề thuận lợi.Dẫu có Thái hậu cùng Hoàng hậu nương nương chống lưng, vẫn có kẻ giở trò ngáng trở, phần nhiều đều là nam nhân.
Nó vốn dĩ chẳng phải nữ học, song lại bị khắp nơi bài xích, bởi bọn họ không cam lòng để nữ nhân có trong tay bản lĩnh mưu sinh.Điều mà họ muốn, chính là nữ nhân cả đời bị giam trong một góc tường nhà, mặc cho nam nhân tùy ý áp chế, bóc lột.
Tiếng phản đối ngày càng dồn dập, rốt cuộc Hoàng đế ban chỉ, buộc phải đình chỉ Tụ thiện đường.
Giang Phụng thừa cơ chạy đến châm chọc mỉa mai, kết quả bị Tân Bình đuổi theo đánh cho một trận tơi bời.Nàng ta quả thật ra tay độc ác, khiến mặt mũi hắn xanh tím loang lổ, đôi mắt sưng húp chỉ còn khe hẹp, răng gãy mất ba chiếc, trông chẳng còn ra dáng người.
Tân Bình tìm đến ta, nghẹn ngào nói:“Thôi tỷ tỷ, xin lỗi. Trước kia lời tỷ từng nói, ta còn không chịu tin… Nay nhìn lại, hắn quả thật chẳng đáng.”
“Thôi tỷ tỷ, tỷ phải kiên cường, nhất định phải dựng nên Tụ thiện đường!”
Ngay khi ấy, tiểu tướng quân từng ngỏ lời cầu hôn năm xưa, lại mang sính lễ, kênh kiệu bước vào Tụ thiện đường.
“Thôi cô nương, chỉ là một nữ nhân, có thể gây được sóng gió gì chứ?Thanh danh của nàng nay ở kinh thành, ai còn dám lấy? Cũng chỉ có ta chẳng để tâm, mới chịu hạ mình.Ta khuyên nàng, hãy gả cho ta đi thôi. Ở trong tướng quân phủ hưởng phú quý, còn hơn bị người người mắng chửi là không giữ đạo nữ nhân.”
Hắn ngồi trên lưng chiến mã cao lớn, từ trên cao trông xuống ta.Thoạt nhìn, hắn dường như cao hơn ta rất nhiều, cũng vạm vỡ hơn ta.
Ngàn năm qua, nam nhân bọn họ vẫn luôn nhìn xuống nữ nhân chúng ta như thế.Họ giảng dạy, áp chế, ràng buộc: nữ nhân phải giữ phụ đạo, phải hiền lương, phải tuân thủ tam tòng tứ đức, phải an phận làm bóng sau lưng nam nhân.
Nhưng cớ sao vậy?Ai quy định nữ nhân nhất định phải hiền lương?Cớ sao không phải nam nhân hiền lương?Vì sao không phải nam nhân giữ tam tòng tứ đức?Vì sao không thể là nam nhân làm chỗ dựa vững chắc phía sau nữ nhân?
Trong lòng ta chất chứa quá nhiều câu hỏi.Ta hiểu rằng bản thân không thể xoay chuyển cả thời đại, nhưng chí ít, ta phải thay đổi được số phận của một phần nữ nhân trong đời này.
“Lời tướng quân thật nực cười. Nữ nhân thì sao? Từ thuở Bàn Cổ khai thiên lập địa, nam và nữ vốn dĩ là hai nửa tương trợ mà thành thiên hạ.”
“Xưa có Nữ Oa nhào đất tạo người, luyện đá vá trời; có Phụ Hảo nắm quân cờ binh, chinh phạt tứ phương.Xa hơn nữa, có Lữ hậu lâm triều xưng chế, bình ổn triều cục; lại có Vũ Hoàng, một đời nữ đế, nhật nguyệt cùng soi sáng.”
“Trong hàng Tam hoàng Ngũ đế, cũng từng có chỗ đứng cho nữ nhân.Ngươi dựa vào gì mà khinh miệt nữ nhân?”
Sắc mặt tiểu tướng quân khi thì đỏ bừng, khi thì tái nhợt, sau lại xanh mét.Cuối cùng, hắn chỉ đành ôm sính lễ, lủi thủi bỏ đi.
Đêm ấy, Trưởng công chúa tìm đến, khuyên ta nên sớm rời đi để tránh họa.Ta biết, chính những lời ta buông ra ban ngày, đã bị truyền vào tai Hoàng đế, coi như đại nghịch bất đạo.
Thế nhưng, ta không thể đi.Nếu ta bỏ trốn, thì bao tâm huyết gây dựng bấy lâu, tất cả sẽ hóa thành tro bụi.
9.
Hoàng đế hạ chỉ, giam ta vào chiêu ngục.Nhờ có Trưởng công chúa ngầm che chở, ta chẳng phải chịu khổ hình gì.Trưởng công chúa còn gửi lời vào, dặn ta chớ lo, nàng sẽ lo liệu thay ta.
Ta vốn chẳng sợ hãi.Nếu lấy một cái chết của ta, có thể đổi lấy sinh mệnh của nhiều nữ nhân khác, ta cam tâm tình nguyện.
Ngày nối ngày trôi qua, Hoàng đế vẫn chẳng ban xuống phán quyết nào.
Ở trong ngục, việc gì cũng không có, khi buồn chán ta liền lặng lẽ vẽ trong tâm trí viễn cảnh tương lai của Tụ thiện đường.Vì nơi đây là chiêu ngục, chẳng ai có thể đến thăm, ngược lại khiến ta thấy thoải mái, thanh tĩnh.
Trước khi ta bị bắt, Tân Bình đã cùng Giang Phụng hòa ly.Uyển Uyển, ta giao cho nàng chăm sóc.Dù là ở kiếp nào, nàng vẫn là người lương thiện, ta yên lòng gửi gắm.
Cũng bởi chuyện của ta mà Giang gia, Thôi gia cùng tiểu tướng quân đồng loạt đoạn tuyệt.Bọn họ hò hét mắng ta là nữ nhân không giữ khuôn phép, chẳng phải nữ tử tốt.Giang Phụng càng trâng tráo rêu rao rằng hắn sớm đã nhìn thấu lòng ta chẳng yên phận, vì thế mới bỏ vợ.
Phụ thân ta cũng tuyên bố với bên ngoài rằng Thôi gia đã đoạn tuyệt với ta từ lâu, hết thảy việc ta làm đều chẳng liên can tới họ.
Ngược lại, những phu nhân thế gia từng khước từ ta trước kia, nay lại dốc lòng vì ta mà chạy ngược xuôi, thậm chí không tiếc xung đột cùng trượng phu.
Ngay cả mẫu thân ta – người vốn luôn nhút nhát sợ sệt, cả đời nghe lời phụ thân – nay cũng vì ta mà đoạn tuyệt phu thê.
Thế nhưng, dẫu cho bao người vì ta mà liều mình, chúng ta vẫn chỉ như thiêu thân lao vào lửa.Tựa một hòn đá quẳng xuống biển khơi, chỉ khuấy lên vài gợn sóng nhỏ nhoi.
Ba hôm trước, Hoàng đế đã ban án: ta phạm tội đại nghịch bất đạo, ba ngày sau sẽ bị xử chém nơi Thái Thị khẩu.Và hôm nay – chính là ngày hành hình.
Mẫu thân cùng Tân Bình, dắt theo Uyển Uyển, dưới sự sắp xếp của Trưởng công chúa, đã được vào ngục thăm ta, để tiễn biệt lần cuối.
Mẫu thân chuẩn bị cho ta một bộ xiêm y đẹp đẽ cùng trang sức tinh xảo.Bà tự tay chải chuốt, vấn tóc cho ta, từng động tác run rẩy mà chăm chút.
“Mẫu thân… nữ nhi bất hiếu, chẳng thể hầu hạ người tuổi già, cũng chẳng thể đưa tiễn cuối cùng.”
Ta quỳ xuống, dập đầu ba cái thật mạnh trước mẫu thân.Bà ôm chặt lấy ta, nước mắt ròng ròng, vừa khóc vừa run giọng hỏi:
“Nguyệt Tương… A Tương của nương… con có hối hận không?”