10.
Lâm Cẩn mang theo cơn giận hùng hổ xông vào phòng nàng.
Nhưng khi bước ra ngoài, hắn gần như chạy trối chết.
Hắn không dám nhìn nàng.
Chỉ có thể khóa chặt cửa thư phòng, ngồi bên bàn, đưa tay day day ấn đường.
Rút ra một cuốn du ký, hắn đặt lên án thư, mở ra.
Nhưng đọc thế nào cũng không vào đầu nổi.
Ngồi thất thần cả buổi chiều.
Đến tối—
Lâm Cẩn vẫn mặc nguyên y phục, nằm trên tháp mềm trong thư phòng, nhắm mắt dưỡng thần.
Nhưng vừa khép mi—
Trong đầu lại hiện ra những trang thoại bản đã đọc ban sáng.
Và còn…
Đôi mắt sáng ngời của nàng, khi níu lấy tay áo hắn, dịu dàng nài nỉ.
Những câu chữ mãnh liệt, táo bạo trong thoại bản cứ quẩn quanh trong óc hắn, không cách nào xua đi được.
Hắn lơ mơ chìm vào giấc mộng—
Trong mơ, hắn hóa thân thành một nho sinh nghèo trong thoại bản.
Đêm khuya, hắn vẫn còn chong đèn đọc sách.
Bỗng có tiếng gõ cửa.
Hắn đứng dậy, đẩy cửa ra.
Một bàn tay mảnh mai nhẹ nhàng đặt lên cửa.
Ngoài cửa, một nữ tử phong tình vạn chủng đứng đó, dáng vẻ như một hồ ly tinh chuyên hút dương khí người ta.
"Đêm khuya sương lạnh, công tử có thể thu lưu thiếp một đêm chăng…"
Nữ tử ấy chậm rãi ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt nàng—
Giống hệt thê tử của hắn!
Đôi mắt long lanh như mắt nai con, trong veo như suối, phản chiếu bóng dáng hắn.
Môi anh đào hé mở, nàng nhẹ giọng gọi một tiếng—
"Phu quân…"
…
Hôm sau—
Lâm Cẩn sắc mặt u ám, trời chưa sáng đã bật dậy.
11.
Ta ngáp dài một cái, lười biếng mở cửa sổ.
Vừa khéo nhìn thấy Lâm Cẩn đứng giữa sân, hai mắt thâm quầng, đang phơi chăn đệm.
Ta cạn lời.
Đọc sách đến vậy là sạch sẽ ngăn nắp sao?
Thà mất ngủ cũng phải dậy sớm dọn dẹp à?
Ta “RẦM” một tiếng, đóng cửa sổ lại.
Đến trưa, Lâm Cẩn trở về, mang theo không ít bạc.
Hắn thuê người đến dọn hành lý, ta chẳng cần động tay.
Nhàn rỗi sinh buồn, ta vừa tựa lên giường, mở thoại bản ra đọc…
Cốc, cốc, cốc.
Có người gõ cửa.
Bên ngoài, người “được cho là” rất bận rộn kia, lại xuất hiện.
Ta rộng lượng cho hắn vào phòng.
Nhưng vừa quay lưng, ta vẫn không nhịn được mà trừng mắt một cái.
Sau đó, ta trở lại giường, phớt lờ sự có mặt của hắn, tiếp tục đọc thoại bản.
Lâm Cẩn ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, liếc nhìn cuốn sách trên tay ta, như thể bị bỏng tay, vội vã dời mắt.
Ta buộc phải buông sách, miễn cưỡng ứng phó với hắn.
"Phu quân tìm thiếp, là có chuyện quan trọng muốn bàn sao?"
Hắn khẽ ho một tiếng, lắc đầu.
"Ta… rảnh rỗi vô sự, muốn đến chỗ cũ ngồi một lát."
"Phu nhân cứ tự nhiên, đừng để ý đến ta."
Xí!
Hôm qua ai còn nói bận rộn?
Ta nhịn xuống cơn giận, nỗ lực kiềm chế ánh mắt lật lên trời, giả vờ không thấy hắn, tiếp tục đọc sách.
Nhưng ai ngờ…
Cái “cọc gỗ” này, liên tục nhiều ngày trời, cứ sáng sớm lại đến gõ cửa.
Vào phòng xong, hắn chẳng nói chẳng rằng, chỉ ngồi bên giường, nhìn chằm chằm ta.
Ta có hoa trên mặt sao?
Đáng để ngươi nhìn như vậy à?!
Nhẫn nhịn đến cực hạn, ta đùng đùng đứng dậy, nhìn hắn một cái sắc lẻm rồi sập cửa bỏ đi tìm A Hoa để than vãn.
Nhưng không ngờ, đến nơi lại đón lấy một căn nhà trống không.
A Hoa không biết đã chuyển đi từ lúc nào.
Chỉ để lại một bức thư.
Ta chẳng buồn mở thư ra, ủ rũ lê bước về nhà, nhớ nhung “quân sư quạt mo” A Hoa mà ủ rũ ngủ một giấc trưa.
Trong mơ không có Lâm Cẩn.
Ta cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Khi tỉnh dậy—
Đột nhiên, ta thông suốt!
12.
Khi Tử Cầm nói muốn tự nguyện rời khỏi vị trí chính thê,
Lâm Cẩn khẽ giật mi tâm hai cái.
Nàng nhìn hắn, đôi mắt lấp lánh vẻ thấu hiểu, nhưng trong giọng nói lại mang theo chút nhẹ nhõm khó tả.
"Thiếp ngu dốt, tự nguyện rời đi, nhường lại vị trí chính thê, chỉ mong phu quân sau này tìm được một tân nhân hiền đức."
Rồi nàng nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt mang theo tia trêu chọc:
"Đương nhiên—"
"Nếu phu quân đã có tân nương ở tân trạch trong kinh, thiếp cũng sẽ rất vui mừng. Tuyệt đối không làm ầm ĩ cản trở."
Nhìn dáng vẻ dửng dưng của nàng—
Lồng ngực Lâm Cẩn bỗng chốc căng thắt lại.
13.
Hôm qua sau khi ngủ trưa tỉnh dậy, ta bỗng chốc nghĩ thông suốt.
Lâm Cẩn đỗ thám hoa lang, rồi lưu lại kinh thành mãi không về.
Sau khi trở về, hành vi cũng trở nên kỳ lạ, suốt mấy ngày nay lúc nào cũng lượn lờ trước mặt ta.
Chỉ e rằng…
Hắn đã nạp tân nhân trong tân trạch ở kinh thành, chỉ là ngại không dám mở lời với ta mà thôi.
Chuyện này có gì khó?
Ta cũng chẳng phải hạng đàn bà không biết điều.
Huống hồ hắn nay đã làm quan, còn ta thì không có bản lĩnh ứng phó với những rắc rối của một quan phu nhân.
Vừa hay—
Hắn có tân hoan, ta cũng muốn tái giá.
Chỉ cần ký vào hưu thư, đôi bên đều vui vẻ.
Nhưng không ngờ—
Sau khi nghe ta nói xong, Lâm Cẩn không hề lộ ra nửa phần vui vẻ,
Sắc mặt lạnh như nước.
Hắn cất giọng trầm thấp:
"Ta đã hứa với Giang bá phụ sẽ chăm sóc phu nhân chu toàn."
"Chuyện hòa ly, phu nhân không cần nghĩ nữa. Ta tuyệt đối sẽ không đồng ý."