Ta dịch dung thay thế trưởng tỷ tiến cung làm phi, chỉ để thành toàn cho tỷ ấy cùng tình lang nghèo khổ được trọn đời bên nhau.
Bệ hạ si mê trưởng tỷ đã lâu, lại phong ta làm Quý phi, trăm bề sủng ái, nâng niu hết mực.
Thế nhưng, tình lang của trưởng tỷ sau khi thành thân liền thay lòng đổi dạ, thậm chí thường xuyên đánh đập, mắng nhiếc tỷ ấy.
Ta là Quý phi, mang đến vinh hoa tột đỉnh cho toàn tộc; còn trưởng tỷ lại trở thành phận chim sẻ thấp hèn, cách biệt một trời một vực.
Trưởng tỷ bỗng chốc bừng tỉnh, oán hận ta đã cướp đi tất cả những gì vốn thuộc về tỷ ấy, giả làm tỳ nữ tiến cung, chặn thánh giá nơi Ngự Hoa Viên.
Nhìn dáng vẻ yếu đuối, ấm ức của tỷ ấy, ta vẫn thản nhiên ung dung.
Tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng đã tới rồi.
1
“Hoàng thượng, thần thiếp mới chính là Chu Chỉ Diên… Nàng ta căn bản chỉ là kẻ giả mạo!”
Khi nghe lời của trưởng tỷ, Tề Thừa Uyên bỗng siết chặt tay ta hơn. Ta nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy ánh mắt hắn đang dừng lại trên gương mặt của Chu Chỉ Diên.
“Hoàng thượng, Chỉ Diên xưa nay vẫn một lòng hướng về bệ hạ, chỉ là bị kẻ gian hãm hại, nay mới có thể trốn thoát…”
Nước mắt Chu Chỉ Diên rơi lã chã, khuôn mặt trắng ngần đẫm lệ, khóc đến thương tâm, trông yếu ớt, đáng thương vô cùng.
Đối diện gương mặt giống ta đến kinh ngạc, ngay cả bọn hạ nhân cũng không nhịn được thì thầm to nhỏ.
Thế nhưng Tề Thừa Uyên lại chẳng có phản ứng gì, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thường, vẫn nắm chặt lấy tay ta không buông.
Chu Chỉ Diên quỳ rạp xuống đất, cắn môi, bỗng rút ra từ trong tay áo một con dao, đưa lên cổ mình:
“Nếu bệ hạ không tin, Chỉ Diên chỉ còn cách lấy cái c.h.ế.c để chứng minh trong sạch!”
Vừa dứt lời, nàng liền ấn lưỡi dao sâu thêm một tấc vào cổ, máu đã rỉ ra, Tề Thừa Uyên mới đưa tay ngăn lại.
“Ngươi nói ngươi là Chu Chỉ Diên, vậy có chứng cứ gì?”
Tề Thừa Uyên buông tay ta ra, nhấc chân tiến lên một bước, sắc mặt tối tăm khó dò, cúi người, một tay nâng cằm Chu Chỉ Diên lên.
Đôi mắt Chu Chỉ Diên run rẩy, đối diện ánh nhìn của Tề Thừa Uyên, môi đỏ khẽ mở:
“Ngày hội mã cầu tại Kim Minh Trì, bệ hạ từng hứa với thần thiếp một lời hẹn trọn đời, việc này ngoài hai người không ai hay biết.”
Chu Chỉ Diên nói không sai, chuyện này ta thật sự không hề biết. Vậy nên khi Tề Thừa Uyên nhìn về phía ta, ta liền hiểu hắn đã không còn tin tưởng nữa.
Ta bình thản nhếch môi, vén váy quỳ thẳng xuống đất. Theo ta, đám cung nữ thái giám phía sau cũng ùn ùn quỳ xuống.
Ta tuy quỳ, nhưng sống lưng vẫn giữ thẳng, ngẩng đầu nhìn Tề Thừa Uyên, nhàn nhạt lên tiếng:
“Thần thiếp sớm đã chán ngán thân phận Quý phi này, giả vờ giả vịt cũng thật sự mỏi mệt. Nay Chỉ Diên thật đã xuất hiện, bệ hạ muốn ban c.h.ế.c cho thần thiếp hay đày vào lãnh cung, thần thiếp đều không có dị nghị.”
Ta quỳ xuống dập đầu ba cái, chờ đợi Tề Thừa Uyên xử trí.
Không hề có nửa phần hoảng loạn, ta dường như đã sớm biết chuyện này sẽ xảy ra.
Tề Thừa Uyên vốn hận nhất là bị người lừa gạt, mà Chu Chỉ Diên lại hiểu rất rõ điểm này, nên mới dám tiến cung, công khai vạch trần ta trước mặt mọi người.
Nàng ta đắc ý nhìn ta, dường như đã trông thấy cảnh ta vì xúc phạm long nhan mà rơi vào kết cục thảm hại.
Thế nhưng Tề Thừa Uyên lại mãi chẳng hạ lệnh, chỉ có ánh mắt càng lúc càng trầm lạnh.
“Ngươi là ai?”
Hắn bỗng lên tiếng, khẽ giơ tay chỉ về phía ta.
Ta còn chưa kịp trả lời thì Chu Chỉ Diên đã nhanh miệng giành nói trước:
“Nàng là thứ muội của thần thiếp, tên gọi Chu Phù Thư, chính nàng đã hãm hại thần thiếp… Ưm…”
Lời còn chưa dứt, Chu Chỉ Diên bỗng bật kêu lên, bất ngờ bị Tề Thừa Uyên bế ngang người. Nàng ta nhanh chóng hiểu ra, ngượng ngùng nép vào ngực hắn.
“Quý phi thất nghi, phạt quỳ ở Ngự Hoa Viên, không có thánh chỉ thì không được phép đứng dậy.”
Dứt lời, hắn bế Chu Chỉ Diên sải bước rời đi.
Chỉ trong thoáng chốc, xung quanh liền trở nên vắng lặng, chỉ còn thái giám thân cận đứng cạnh ta. Ta chỉnh lại y phục, hướng về phía Tề Thừa Uyên rời đi mà dập đầu tạ ơn.
“Nương nương, người và bệ hạ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy…”
Tiểu thái giám xưa nay chưa từng thấy Tề Thừa Uyên lạnh nhạt với ta đến thế. Dù trước đây ta cố tình làm vỡ bình sứ hòa thân mà sứ thần nước láng giềng tiến cống, Tề Thừa Uyên cũng chỉ cười mắng vài câu mà thôi.
“Dung An, ngươi còn chưa từng thấy chân dung thật của bổn cung, phải không?”
Ta bỗng lên tiếng, khiến Dung An hoảng sợ vội vàng dập đầu xin tội:
“Nô tài không dám, cầu xin nương nương tha mạng!”
2
Ta không biết bản thân bị đưa trở về Khánh Hỉ điện như thế nào, đến khi tỉnh lại thì trời đã tối hẳn.
“Hiện là canh mấy rồi?”
Dung An, người vẫn canh bên trong điện, thấy ta tỉnh lại liền vội vàng bước đến đỡ:
“Bẩm nương nương, giờ Tuất ba khắc, người ngất xỉu ở Ngự Hoa Viên, đến nay đã ngủ liền hai ngày rồi.”
Ta theo bản năng đưa tay sờ lên đầu gối, một trận đau nhói truyền tới khiến ta không kìm được mà hít mạnh một hơi.
“Nương nương, bệ hạ vừa mới sách phong Diên Quý nhân…”
Dung An nói nửa chừng, không dám nói tiếp.