Một nam nhân mặc áo vải thô bước vào, đứng trước mặt Chu Chỉ Diên.
“Không thể nào… Hắn rõ ràng… rõ ràng…”
Chu Chỉ Diên run rẩy nói, lập tức bò dậy, nhìn chằm chằm vào người kia mà không muốn tin vào mắt mình.
“Hắn rõ ràng đã c.h.ế.c trong yến tiệc cung đình rồi, đúng không?”
Ta thay Chu Chỉ Diên nói nốt câu còn lại.
“Tỷ tỷ thật mau quên, muội có thể thay tỷ tiến cung, sao lại không thể giúp người khác dịch dung? Người c.h.ế.c kia chẳng qua chỉ là một tên thái giám mắc bệnh mà thôi.”
Ta ra hiệu cho nam nhân kia, hắn liền đưa tay gỡ mặt nạ xuống, lộ ra khuôn mặt xấu xí thật sự.
“Không! Đừng lại gần! Ta không tin! Ta không tin!”
Chu Chỉ Diên giờ đây đã hoàn toàn điên loạn, hai mắt thất thần, tiếng thét sắc lạnh vang vọng khắp Khánh Hỉ điện.
“Ta phải g.i.ế.c ngươi! Đồ tiện nhân, ta phải g.i.ế.c ngươi!”
Nàng phát cuồng rút luôn trâm vàng trên đầu nhằm thẳng ta mà đâm tới, mấy tiểu thái giám cũng không cản nổi. Dung An vội chắn trước mặt ta, tranh thủ cơ hội đẩy mạnh tên mã phu ra ngoài.
Trâm vàng đâm thẳng vào cổ họng, một chiêu đoạt mạng.
“Quý phi điên loạn, lỡ tay g.i.ế.c người, còn không mau kéo xác đi!”
Dung An lập tức sai người thu dọn thi thể, dìu ta ngồi lại chỗ cũ.
Chu Chỉ Diên lúc này hoàn toàn sụp đổ, tuyệt vọng ngồi bệt dưới đất, nước mắt tuôn trào, đau đớn nhìn ta gào khóc:
“Sao ngươi phải đối xử với ta như vậy… Là ngươi cướp đi vị trí của ta trước… Tại sao lại hại ta đến nước này?”
Tại sao ư?
Ta nhìn bộ dạng thê thảm của nàng, bật cười mà đáp:
“Ta cướp vị trí của ngươi? Rốt cuộc là ai cướp của ai?
Mẫu thân ta mới là chính thất đường đường chính chính của phụ thân, những gì ngươi có lẽ ra đều phải thuộc về ta!
Ngươi biết ta đã hận ngươi đến nhường nào không? Ngươi được một mình hưởng thụ sự yêu thương của phụ thân, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, lúc cùng các tiểu thư ra ngoài xem hội hoa đăng, ta chỉ biết co ro trong căn nhà kho mục nát mà ăn dưa muối.”
Từng uất ức bao năm tích tụ, ta cứ thế trút ra trước mặt Chu Chỉ Diên, để nàng nghe rõ, để nàng c.h.ế.c cho rõ ràng.
“Không phải ta… Không phải ta hại ngươi thành ra như vậy… Sao ngươi không hận phụ thân?”
Chu Chỉ Diên vừa khóc vừa gào lên với ta.
“Sao ngươi biết ta không hận ông ấy?”
Ta vừa dứt lời, ánh mắt Chu Chỉ Diên bỗng trở nên tỉnh táo, nàng vừa bò vừa lết đến bên cạnh, níu chặt lấy vạt áo ta.
“Ngươi muốn làm gì phụ thân? Ngươi muốn làm gì mẫu thân ta?”
Ta không đáp, chỉ nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên gương mặt đầy vết thương của Chu Chỉ Diên, lau đi hàng lệ ở khóe mắt nàng, rồi cúi đầu ghé sát bên tai thì thầm:
“Tỷ tỷ, đến lúc lên đường rồi.”
8
Tin Quý phi băng hà truyền tới Ngự Thư phòng, Tề Thừa Uyên lập tức đến Khánh Hỉ điện.
Ta nhìn thấy sắc mặt hắn quả thực có phần thất thần.
Hắn run rẩy đưa tay vén tấm vải trắng, nhìn thấy gương mặt ấy.
“Đây chính là dung mạo thật của nàng sao?”
Tề Thừa Uyên quay lưng về phía ta, giọng nói khàn đục hỏi.
Ánh mắt ta dừng lại trên gương mặt ấy, trên khuôn mặt Chu Chỉ Diên là diện mạo ta đã cẩn thận vẽ nên, để Tề Thừa Uyên tin tưởng, quả thật đã vẽ lại theo nguyên dạng của ta.
Tề Thừa Uyên, cuối cùng cũng nhìn thấy dung mạo thật của ta theo cách như vậy.
“Hồi nhỏ, bệ hạ được muội cứu giúp, lẽ ra cũng từng thấy qua mới phải.”
Lời ta vừa dứt khiến Tề Thừa Uyên sững người, hắn lặng lẽ nhìn ta, không biết phải nói gì.
Một lúc lâu, hắn mới cất giọng khàn khàn hỏi:
“Nàng có để lại lời gì cho trẫm không?”
Ta chậm rãi bước tới quỳ bên cạnh hắn, nhìn hắn lộ ra thứ tình cảm không giống giả vờ.
“Không, muội tưởng bệ hạ đã sớm chán ghét muội, nên cũng chẳng để lại điều gì.”
Lời ta nói dường như càng làm Tề Thừa Uyên đau đớn, hắn cúi đầu, thân thể run lên, ta ân cần nắm lấy tay hắn, kéo hắn tựa vào ngực mình.
“Bệ hạ, xin nén bi thương.”
Tề Thừa Uyên dựa vào ta, thì thào tự trách:
“Tất cả là do trẫm không tốt, do trẫm biết rõ là nàng cứu mà vẫn đối xử như vậy, do trẫm không thể chấp nhận dung mạo thật sự của nàng, nàng ở bên trẫm lâu như vậy mà trẫm lại đối xử tệ bạc…
Thư nhi đã đi rồi, Diên nhi, nàng không được rời khỏi trẫm nữa…”
Bất chợt hắn siết chặt lấy tay ta, mang theo chút van xin nhìn ta nói: