Tôi xoa bên má bị tát, lòng không chút gợn sóng.
Từ ngày Tiểu Xà chế//t, tôi dường như đã không còn cảm xúc.
Nó mang theo hết mọi cảm giác của tôi.
Tôi nhìn hắn, ánh mắt lãnh đạm:
“Tiểu Xà là rắn tiên giữ mệnh. Da nó… không phải ai cũng đeo nổi.”
Tạ Lâm Uyên cười khẩy:
“Ý em là sao? Nhắc tôi nhớ lại, nó từng cứu mạng tôi à?”
“Em cứ phải chấp nhặt như vậy sao? Chẳng qua chỉ là một con rắn.”
“Đừng tưởng tôi không biết—rắn tiên thật vốn không có thực thể. Con rắn đó chỉ là thú cưng em nuôi mà thôi.”
“Chỉ vì một con vật, em yểm bùa Y Y, còn bảo mẹ em rút sạch dự án của nhà họ Tạ. Em định cứ bướng như thế mãi sao?”
Tôi không hiểu nổi cách nghĩ của hắn.
Hắn bóp vai tôi, vẻ mặt như thể tôi không hiểu chuyện, thở dài thật sâu:
“Tri Hạ, em không thể nghĩ cho tôi một chút sao?”
“Tôi bị kẹt giữa hai bên, khó xử vô cùng. Em không thể nhịn một chút à?”
“Tương lai chúng ta là vợ chồng, người tôi yêu vẫn luôn là em.”
Tôi hất mạnh tay hắn ra, tát cho hắn một cái nảy lửa:
“Tôi cũng là người đã cứu mạng anh!”
Tạ Lâm Uyên nghẹn họng.
Hắn bắt đầu tỏ ra thiếu kiên nhẫn, sấn vào tiên đường của tôi, lục tìm vài lá bùa hộ thân rồi nhét vào người:
“Chuyện cũ tôi không chấp nữa.”
“Mấy lá bùa này tôi sẽ đưa cho Y Y dùng. Chiều tôi đến đón em đi thử váy cưới.”
“Sắp cưới rồi, tôi không muốn lúc này còn xảy ra chuyện căng thẳng.”
Hắn quay người rời đi.
Còn tôi—đã chẳng còn tâm trí ngủ tiếp.
Tôi bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Tất cả đồ đạc thuộc về tôi, tôi đều thu dọn sạch sẽ.
Tiên đường cũng được tôi dọn gọn ghẽ.
Tôi gọi xe tải, chuyển đi hết.
Giữa trưa, mặt trời gay gắt chói chang.
Tôi chỉ đứng bên ngoài một lát mà mồ hôi tuôn như tắm.
Tắm rửa xong, tôi định ra ngoài cho khuây khỏa đầu óc.
Vừa bước ra khỏi cửa, liền chạm mặt Tạ Lâm Uyên.
Hắn ném cái bao tải trong tay vào người tôi, vẻ mặt đầy chán ghét:
“Nè, con rắn mà em muốn đây.”
4.
“Nếu không phải em nhỏ mọn, Y Y cũng chẳng khóc cả đêm.”
“Nói cái gì mà không nên lấy móc khóa da rắn. Anh đã thức trắng đêm bắt cho em con rắn nhỏ giống hệt con kia, hài lòng chưa?”
“Y Y bảo anh qua xin lỗi em. Chỉ cần em nhận con rắn này, cô ấy sẽ không giận nữa.”
Tôi không nhận.
Chỉ nhàn nhạt đáp: “Đây không phải Tiểu Xà của tôi.”
Con rắn ấy từng nằm ngủ cùng tôi trong chăn, cùng tôi lớn lên, tâm linh tương thông.
Không phải một con rắn tầm thường là có thể thay thế.
Tạ Lâm Uyên bắt đầu mất kiên nhẫn: “Thích thì nhận, không thích thì thôi, dù sao anh cũng đã đưa cho em.”
“Đi thôi, chọn váy cưới.”
Đến nơi, Giang Y Y cũng có mặt.
Cô ta nhào ngay vào lòng Tạ Lâm Uyên:
“Anh Tạ đến rồi à, em chọn được mấy mẫu váy cưới đẹp lắm.”
“Anh xem giúp em nhé.”
Cô ta như mới trông thấy tôi, giả vờ kinh ngạc, che miệng cười:
“À, chị dâu cũng ở đây sao, thật ngại quá.”
“Em chỉ tò mò cảm giác mặc váy cưới nên mới bám anh Tạ đến đây. Chị đừng để bụng nhé.”
Tôi chưa kịp mở lời, Tạ Lâm Uyên đã thay tôi trả lời:
“Không sao, chị dâu em không phải người nhỏ mọn đâu.”
Bỏ ngoài tai sự ái muội giữa hai người, tôi tiến tới trước một bộ váy cưới.
Rất đẹp.
Đằng sau, lại vang lên giọng Giang Y Y:
“Anh Tạ, em thích mẫu này lắm.”
Ánh mắt Tạ Lâm Uyên nhuốm ý cười:
“Được, anh mua cho em.”
“Tri Hạ, nhường cho Y Y đi.”
Tôi xoay người, ánh mắt chạm phải chiếc móc khóa da rắn ở thắt lưng cô ta: