10.
Đêm ấy, ngọn lửa ở phủ tướng quân bùng cháy dữ dội, tựa hồ như muốn thiêu rụi tất cả.
Không ai đến cứu ta. Nếu cứ chờ đợi trong từ đường, chắc chắn chỉ có con đường chết. Ta quyết liều một phen, dồn hết sức lực nhấc chiếc ghế dài, đập mạnh vào cửa sổ.
Khi đập vỡ được một khoảng đủ lớn để chui lọt, ta dùng cả tay chân bò ra ngoài.
Trong làn khói đen cuồn cuộn, tầm nhìn bị che khuất, ta như ruồi mất đầu, lao bừa về phía trước. Nhưng bất ngờ, chân ta trượt vào khoảng không, cả người rơi thẳng xuống ao sen trong phủ.
Nước lạnh thấu xương xộc vào vết thương trên người, đau đến mức khiến ta nghẹn thở. Ta vùng vẫy trong nước một hồi đến kiệt sức, cuối cùng chìm vào hôn mê.
Trong trạng thái mơ hồ, ý nghĩ cuối cùng lướt qua đầu ta là: “Chết đuối, chí ít cũng đỡ hơn chết cháy.”
Khi tỉnh lại, ta thấy mình nằm trong một ngôi miếu hoang, trên người vẫn còn dính lá sen khô và tàn tích của bùn đất.
“Dậy rồi à? Dậy rồi thì uống cháo đi.”
Trước mắt ta là một nữ nhân với y phục rách rưới, khuôn mặt dính đầy vệt khói đen, như vừa từ trong biển lửa bước ra. Gấu váy của nàng còn nhỏ nước tí tách, chẳng lẽ nàng đã cứu ta?
Thấy ta hốt hoảng ngồi bật dậy định hành đại lễ tạ ơn, nàng lập tức đẩy ta trở về chỗ nằm:“Thôi được rồi, đừng đa lễ nữa, mau chóng khỏe lại thì hơn.”
Cánh tay nàng rất khỏe, chỉ cần một cái ấn đã khiến ta nằm bẹp trên chiếu rơm. Lúc ấy ta mới nhận ra, toàn thân mình chẳng còn chút sức lực nào, bệnh tình xem chừng cũng không nhẹ.
Ta nằm liệt giường ba ngày, và ba ngày đó, nữ nhân ấy chăm sóc cho ta.
Đôi lúc, ta nghe nàng vừa ăn vừa bực bội than vãn:
“Ta vốn định đến phủ tướng quân tóm vài tên lính Đông Di mà giết, lập công lĩnh thưởng. Ai ngờ chạy đến nơi thì bọn chúng đã trốn sạch, không thấy một bóng người, suýt nữa thì bị cháy chết, sặc khói đến ngất.”
“May mà ta nhanh trí nhảy xuống ao sen, ngâm ướt y phục. Kết quả lại thấy một đám tóc đen nổi lềnh bềnh trên mặt nước, cứ tưởng là thủy quỷ đến đòi mạng, dọa ta chết khiếp.”
“Không ngờ lại vớt được ngươi lên. Nhìn thấy trên người toàn vết thương, đoán chắc ngươi là nha hoàn trong phủ, không kịp chạy trốn nên mắc nạn.”
“Cũng may lần này không đi uổng công, ít nhất cũng cứu được một mạng người.”
“Nhưng nếu giết thêm vài tên lính Đông Di nữa thì hay biết mấy. Bộ y phục này của ta không rẻ đâu, giờ bị cháy thủng lỗ chỗ cả rồi.”
Nữ nhân ấy liên tục thở dài tiếc nuối, như thể việc cứu ta là một tổn thất lớn.
Sau khi cơn sốt thuyên giảm, tinh thần ta hồi phục đôi chút. Nghe những lời ấy, ta lồm cồm bò dậy, quỳ xuống đất, dập đầu một cái thật mạnh để tạ ơn.
“Đừng, đừng! Ta không nhận nổi lễ này đâu.”
Nàng vội vã ngăn ta lại, rồi cười nói:“Ngươi muốn quỵt nợ à? Chỉ dập đầu thôi thì chẳng đủ để trả ơn cứu mạng đâu, cái này còn phải tính thêm giá khác nữa.”
Ta ngẩng đầu lên, ánh mắt ngơ ngác:“?”
11.
“Tiền cháo, tiền thuốc, tiền cao dán, phí vớt ngươi lên, vác ngươi về, còn cả bộ y phục này…”
Giang Ngưng vừa đếm ngón tay vừa tính toán, kể xem mấy ngày qua đã tiêu bao nhiêu đồng bạc vì ta.
“Nào, tổng cộng là mười lượng bạc, mau trả đây.”
Nàng chìa tay đòi tiền, ta ngượng ngùng sờ soạng khắp người, chẳng còn lại thứ gì đáng giá.
Dường như đã đoán trước, nàng thản nhiên lấy một tờ giấy chiêu mộ đập vào tay ta, mỉm cười hỏi:“Biết chữ chứ?”
Ta gật đầu, mở tờ giấy ra xem kỹ.
Trên đó viết:
“Chỉ dụ của công chúa Bình Dương: Hiện nay Đại Yến đang bị Đông Di quấy nhiễu, chiến loạn không ngừng. Nữ nhi Đại Yến cũng có thể gánh trọng trách bảo vệ quốc gia. Phụng chỉ Thánh thượng, chiêu mộ nữ binh cường tráng, cùng kháng ngoại địch, giữ gìn quê hương.”
“Vừa hay mỗi tháng được hai lượng bạc, lập công còn có thể thăng làm võ quan, tương lai có ruộng tốt, lương thực không thiếu. Ngươi thấy sao, có động lòng không?”
“Nửa năm thôi là trả xong nợ. Nếu chẳng may bỏ mạng nơi chiến trường, món nợ ấy cũng không cần hoàn trả, phải nói là rất đáng giá.”
Nàng dụ dỗ, giọng điệu rõ ràng là không cho phép từ chối.
“Giang Bách hộ, công chúa đâu có bảo ngươi dùng cách này để chiêu mộ người.”
Một nữ nhân bên cạnh bất lực nói, giọng vừa trách móc vừa bất đắc dĩ.
Ta ôm tờ chiêu mộ trong tay, đọc đi đọc lại. Trong đầu hiện lên ánh mắt cao ngạo, khinh miệt của Tạ Dao, và dáng vẻ đắc ý của Tống Tịch Vân khi múa thương luyện võ.
Nữ binh? Có lẽ, ta cũng có thể làm được.
Cảm xúc dâng trào, ta quên cả việc mình không nên nói, liền mỉm cười làm hiệu với Giang Ngưng:“Ta nguyện ý đi.”
Nàng sửng sốt, chợt nhận ra suốt mấy ngày qua ta chưa từng nói một lời:“Hóa ra ngươi là một kẻ câm à?”