15.
Từ lâu ta đã không còn thấy Phó Túc xuất hiện trên triều, thỉnh thoảng có gặp thì cũng chỉ là dáng vẻ say khướt, rõ ràng chỉ đến điểm danh cho có.
Trái lại, tân Hàn Lâm – Lý Cẩm Hạo lại rất biết cách xoay sở chốn quan trường, luôn giữ thái độ đúng mực trước mặt ta, có chỉ thì tận tâm hoàn thành, không có thì lập tức lặng lẽ rút lui.
Nghe nói tỷ tỷ đã cùng tiểu cô đạo sĩ của nàng du ngoạn khắp nơi, ngay cả Lý Cẩm Hạo cũng khó tìm được tung tích của nàng.
Mỗi lần nhắc đến, hắn luôn mang dáng vẻ vừa nuông chiều vừa bất đắc dĩ.
Ta vẫn không kìm được mà đến phủ Hiền vương gặp đứa trẻ kia.
Đứa bé sắp tròn hai tuổi, đang bò lên án thư, yên lặng cầm bút nguệch ngoạc, cả người lấm lem mực.
Phó Túc ngồi bên cạnh, lạnh nhạt uống rượu, lặng lẽ nhìn.
Ta vội vàng bế đứa bé lên, giận dữ quát:
"Phó Túc! Ngươi làm cha kiểu gì vậy? Đã thu nhận đứa trẻ này, sao có thể mặc kệ nó?"
Hắn cầm cả vò rượu lên, ngửa đầu tu một hơi, rượu tràn ra, chảy đầy mặt đất:
"Nếu ta không nhận nuôi nó, nó sẽ sống còn khổ hơn bây giờ."
"Rõ ràng là ta đã tụng kinh niệm Phật, đã cầu nguyện để có thể làm lại từ đầu..."
"Vậy mà tại sao... nàng vẫn không chịu nhìn ta thêm một lần?"
"Kiếp này, giữa chúng ta vốn dĩ đã không còn gì ngăn trở nữa."
"Ta cứ tưởng, chỉ cần tìm một đứa trẻ có dung mạo giống hệt Phó Tụng An..."
"Là nàng sẽ hiểu lòng ta."
Hắn cúi đầu, giọng khản đặc:
"Không có nàng, ta vốn không muốn có con."
Thì ra, còn có người thứ ba cũng sống lại từ đầu.
"Nhưng kiếp trước, ngươi vẫn có con với ta."
Trái tim như chìm vào hồ băng.
Ta không thể tưởng tượng nổi—
Hắn đã biết mọi chuyện, vậy mà kiếp trước vẫn có thể diễn kịch trơn tru đến mức khiến ta tin tưởng, để ta thay hắn cầu xin thánh chỉ ban hôn.
Khi ấy, giữa ta và hắn vẫn còn chút tình nghĩa phu thê.
Còn hắn thì sao?
Có phải ánh mắt rủ xuống lúc đó, thực ra chỉ toàn tính toán?
Sau ba năm chìm đắm trong quyền lực, những chuyện của mười mấy năm trước ta gần như quên sạch, đối với hiện tại, lại càng nhìn thấu triệt hơn.
Phó Túc không phải người nhu nhược.
Hắn chỉ tham lam.
Hắn muốn dùng một đời này để chứng minh một khả năng khác của đời trước.
Ta đã không còn giữ cái nhìn đầy áy náy như mấy năm trước.
Có lẽ dù cùng ai sống chung, hắn cũng sẽ không thể thật sự hạnh phúc.
Kiếp trước, hắn không đủ can đảm chống lại phụ thân ta để cưới tỷ tỷ.
Sau đó, cũng không đủ can đảm chống lại miệng đời để giữ trọn một mối tình.
Lúc đó, ta từng nghĩ: Có lẽ là do người không đúng.
Nhưng thực ra—
Dù là ta hay tỷ tỷ, cũng không ai là ngoại lệ cả.
Ta biết trước khi cự tuyệt hắn, tỷ tỷ ắt hẳn đã trăn trở rất nhiều.
Hẳn là nàng cũng hiểu rõ—
Một bên là tình nhân thuở trước.
Một bên là cuộc sống hoàn toàn mới.
Còn ta, ta đã hoàn toàn buông bỏ.
Nhưng ta cũng biết—
Khoảnh khắc này, người đối diện ta vẫn là phu quân của kiếp trước.
Ta không thể không nghiền nát chút tình cảm cuối cùng trong lòng, để trả lời hắn:
"Tỷ tỷ bây giờ sống rất tốt."
"Chúng ta không có quyền ngăn cản nàng đến với một người tốt hơn, một cuộc đời tốt hơn."
"Phó Túc, tỷ tỷ và ta đều đã thông suốt."
"Chỉ có ngươi, vẫn còn mắc kẹt ở quá khứ."
"Đứa trẻ này, ta mang đi."
"Những năm tháng sau này, mong ngươi bảo trọng."
16.
Ta từng cho rằng Phó Du sẽ yêu thích đứa trẻ này, nhưng không ngờ hắn lại trở nên nóng nảy như trước, bầu không khí trong cung lại quay về những năm tháng ai ai cũng nơm nớp lo sợ.
Chỉ là thân thể hắn đã quá suy nhược, dù có lòng muốn bạo ngược, cũng chẳng còn đủ sức.
Dung mạo tuấn mỹ năm xưa của hắn đã không còn nữa—
Làn da nhăn nheo, thịt da xộc xệch treo trên bộ xương, quần áo gần như mỗi tháng lại phải may một bộ mới.
Hắn cực kỳ chán ghét tình trạng này—
Nhưng ta lại rất thích sai người đến đo đạc, may trang phục cho hắn.
Càng gầy càng tốt.
Đây là kết luận mà Chỉ Lan rút ra sau vô số lần thử nghiệm.
Chờ thêm một thời gian nữa—
Khi đứa trẻ đủ lớn, tấm da này cũng sẽ không còn giá trị.
Nhiệm vụ duy nhất ta giao cho Tôn Tiệp dư, chính là chăm sóc đứa trẻ.
Nàng bực đến mức bật cười:
"Chỉ thế thôi à?"
Ta vội giữ tay nàng, tránh để nàng nổi trận lôi đình:
"Lúc trước ai nói gì cũng giúp đỡ cơ mà?"
Mắt ta thâm quầng, không cách nào giấu đi.
Tôn Tiệp dư tinh tế vuốt ve, cuối cùng chỉ bất lực thở dài:
"Giúp, sao lại không giúp?"
Ta ôm chặt cánh tay nàng, cười khẽ:
"Ta biết mà, ngươi thích làm sư phụ, thích dạy dỗ ta nhất."
Nhưng lần này, nàng không trêu chọc ta nữa.
Nàng chỉ đăm chiêu nhìn chằm chằm vào những vết bầm tím trên cánh tay ta.
Ta đã gửi rất nhiều phong thư cho tỷ tỷ.
Nhưng nàng rất ít khi hồi đáp, dù có cũng chỉ là hai chữ "đừng nhớ".
Dần dà, ta không viết nữa—
Chuyên tâm bồi dưỡng Phó Tụng An.
Từ đầu tiên mà Tôn Tiệp dư dạy thằng bé, chính là "mẫu hậu".
Nhưng ta không thích nghe nó gọi vậy.
Ta luôn sửa lại, bắt nó gọi là "Quý phi".
Ta sợ—
Sợ bản thân đem nỗi day dứt với An An mà chuyển sang thằng bé này.
Vậy thì, đối với bất kỳ đứa trẻ nào, đều là không công bằng.
Phó Tụng An lên bốn tuổi.
Phó Du ngủ vùi trong lúc lâm triều, còn ta ngồi sau rèm châu, lặng lẽ lắng nghe việc triều chính.
Trước án thư trong điện Cần Chính—
Luôn đặt một tấm đệm mềm.
Phó Tụng An lên năm tuổi.
Phó Du đã không còn thượng triều nữa.
Ta bước ra khỏi rèm châu, ngồi lên long ỷ—
Không ai dám dị nghị.
Tấm đệm mềm trong điện Cần Chính đã bị dẹp bỏ, chỉ còn lại một khoảng trống đôi khi khiến ta thất thần nhìn ngắm.
Khi Chỉ Lan báo rằng nhành mai cuối cùng trong Khinh Nguyệt cung cũng đã nở rộ, Phó Du hiếm hoi đồng hành cùng ta vào triều.
Ta đọc chiếu thư lập Thái tử, đón nhận sự phản đối chưa từng có trong suốt nhiều năm qua.
Quần thần đều hiểu rõ—
Phó Du chỉ là đến góp mặt, còn mọi thánh chỉ đều xuất phát từ ta.