1
Phụ thân ta vốn là người chính trực liêm khiết, phẩm hạnh cao ngất, cùng Đại phu nhân cầm sắt hòa minh, là đôi thần tiên quyến lữ được người người ngưỡng mộ.
Song, Đại phu nhân lại là kẻ đa nghi, thường hay bày mưu thử lòng phụ thân.
Một lần, phụ thân ta sau buổi yến ẩm trở về, khiến Đại phu nhân không được vui. Bà lại sinh tâm thử thách, liền hạ dược thị tỳ hồi môn bên mình rồi đưa vào thư phòng của phụ thân, chỉ để xem ông xử lý ra sao.
Những lần trước, phụ thân tất sẽ lập tức xử trảm, giế/t gà dọa khỉ, biểu hiện một mảnh chân tình với Đại phu nhân. Đại phu nhân lại sẽ cảm động mà nhào vào lòng ông, đôi bên tiếp tục trở thành giai thoại trong miệng người đời.
Nhưng lần này, lại vượt ngoài dự liệu của bà.
Bấy giờ triều chính rối ren, phụ thân vốn đã phiền lòng, lại thêm men rượu, nhất thời tức giận, liền thô bạo chiếm đoạt thị tỳ kia.
Đại phu nhân giận dữ, đêm ấy liền hồi hương.
Đến khi tỉnh rượu, phụ thân vô cùng hối hận, lập tức dẫn theo thị tỳ đến phủ nhà mẹ vợ để tạ lỗi.
Ông nói vì men rượu mê đầu nên mới khiến tiểu tỳ có cơ hội chen chân, lại còn trước mặt mọi người đánh gãy hai chân nàng ta để giữ thể diện cho Đại phu nhân.
Đại phu nhân thấy thể diện đã đủ, mới tha thứ và cùng phụ thân trở về phủ.
Mà thị tỳ kia, liền bị ném vào hậu viện, sống chế//t mặc nàng.
Không phải phụ thân ta nhân từ tha mạng, mà là vì lúc đó có ngự sử dòm ngó, nếu thực sự hạ sát, tất sẽ bị cáo tội coi mạng người như cỏ rác, làm tổn hại đến danh vọng làm quan.
Vì tiền đồ, phụ thân và Đại phu nhân tất nhiên không dám mạo hiểm.
Hậu viện vốn có người xử lý thay họ, chẳng cần tự ra tay.
Nào ngờ còn chưa kịp hành động, đã phát hiện thị tỳ kia đã mang thai nghiệt chủng.
Thị tỳ ấy chính là mẫu thân ta.
Còn ta, chính là nghiệt chủng ấy.
2
Chuyện này truyền ra, xôn xao khắp phủ.
Vì danh tiếng, phụ thân buộc phải sai người chăm sóc mẫu thân ta.
Đại phu nhân tuy trong lòng không cam, cũng chỉ đành nhẫn nhịn.
Sau mười tháng thai nghén, ta chào đời.
Phụ thân vừa thấy ta là một nữ hài, liền muốn cùng mẫu thân giế/t chế/t ngay tức khắc, rồi công bố ra ngoài là khó sinh mà mất, như vậy sẽ thần không hay quỷ chẳng biết.
Nhưng Đại phu nhân lại ngăn cản:
“Giế/t gà dọa khỉ là hạ sách. Giữ lại tiện tỳ kia, để những kẻ đang ôm tâm tư bất chính biết rõ kết cục của nó, mới thật sự có tính răn đe.”
“Về phần tiểu tiện nhân này, nuôi làm chó cũng có chỗ dùng.”
Vì thế, ta và mẫu thân mới có thể giữ được mạng.
Nói là sống, nhưng chẳng bằng chế/t.
Mẫu thân ta đôi chân tàn phế, đầu lưỡi bị cắ/t, mười đầu ngón tay đều bị lột sạch móng…
Tiếng rít gào đau đớn khiến ai ai trong phủ cũng sợ vỡ mật, từ đó chẳng còn một tỳ nữ nào dám bén mảng đến gần phụ thân.
Bà trở thành con gà sống dở chế//t dở trong màn cảnh cáo giế//t gà dọa khỉ.
Mẫu thân ta từng muốn chế//t, nhưng Đại phu nhân lại lạnh lùng nói:
“Nếu ngươi dám chế//t, đứa con của ngươi cũng sẽ phải đi theo.”
Vì thế bà không dám chế//t, chỉ có thể sống lay lắt như một bóng ma, chỉ vì còn yêu ta – đứa con bất hiếu của mình.
3
Thuở nhỏ, ta ngu muội chưa hiểu sự tình, thực lòng tin rằng mẫu thân đã quyến rũ phụ thân, mới bị rơi vào kết cục thảm thương như thế, cảm thấy bà đáng kiếp.
Vì vậy, ta rất căm ghét mẫu thân, cho rằng chính bà đã khiến ta bị những tỳ nữ và sai dịch chê cười, khiến cả phụ thân cũng chán ghét ta.
Ta thường hay mắng chửi, dùng đá ném bà.
Mẫu thân chưa từng giận ta, dù ta đối xử thế nào, bà vẫn dịu dàng nhìn ta, cố lấy lòng ta.
Nhưng ta lại chẳng cho bà sắc mặt tốt.
Khi đó, ta luôn cho rằng, chỉ cần không thân cận với mẫu thân, phụ thân tất sẽ yêu thương ta giống như cách ông yêu thương tỷ tỷ ta– Tô Minh Châu.
Đáng tiếc, phụ thân chưa từng cho ta lấy một chút ánh mắt ôn hòa, mỗi lần nhìn ta đều như đang nhìn một vật gì ghê tởm.
Ta càng như vậy, lại càng muốn thể hiện bản thân, mong phụ thân có thể vì thế mà để mắt đến ta.
Khi Minh Châu tỷ tỷ học cầm kỳ thư họa cùng phu tử, ta liền lén lút học theo.
Một lần, phụ thân khảo sát nàng, nàng không đáp được, liền ra hiệu cầu cứu ta.
Ta vốn muốn nhân cơ hội thể hiện bản thân, liền đem những gì mình học được mà trả lời thay.
Tưởng rằng phụ thân sẽ vì thế mà nhìn ta bằng ánh mắt khác, sẽ yêu thương ta như yêu Tô Minh Châu.
Nào ngờ, chờ đợi ta lại là một trận đòn như tử hình.
“Tuổi còn nhỏ mà tâm cơ thâm trầm, quả nhiên cùng một giuộc với tiện nhân kia!”
“Đánh gãy tay nó cho ta, để nó nhớ đời! Một con tiện tỳ mà cũng vọng tưởng đè đầu Minh Châu, thật là to gan!”
Lời lẽ lạnh như băng của phụ thân vang lên, kế đó là hai bà vú lực lưỡng cầm gậy to bằng bắp tay, nện thẳng xuống tay ta không chút lưu tình…
4
Lần ấy, ta đã gần cái chế//t hơn bao giờ hết, nỗi đau bị đánh gãy đôi tay khiến ta suốt đời khó quên.
Phụ thân lạnh lùng đứng nhìn, còn Tô Minh Châu thì ngấn lệ uất ức nép vào lòng Đại phu nhân, kể lể rằng ta đã đánh vào mặt nàng, khiến nàng xấu hổ không chịu nổi.
Đại phu nhân tức giận, ra lệnh cho hai bà vú hành hình phải hạ thủ nặng tay hơn nữa.