12
Phụ thân nổi trận lôi đình.
Ông trách mẫu thân quản lý bất lực, trong phủ nhiều người như vậy mà chẳng trông nổi mấy đứa trẻ.
Còn dì ta, tuy nói là phối hợp, nhưng kết quả chẳng mảy may hiệu quả.
Chỉ riêng với hai đứa con gái bọn ta, phụ thân mới dịu giọng:
“Hôm nay Lam nhi cứu được tiểu công tử, cũng coi như chuộc lỗi.
Phu nhân Quốc công mời sang phủ vài ngày tới để tạ ơn, nhân tiện... dẫn muội muội con theo.”
Lời này chẳng khác gì ngầm thừa nhận — ta phải dùng quan hệ của mình để dọn đường cho Thời Duyệt.
Lòng ta từ lâu đã nguội lạnh, ngẩng đầu lên lại thấy mẫu thân chẳng hề phản đối.
Bà nhìn ta, còn mỉm cười như khích lệ, cứ như thể chưa từng biết Thời Duyệt đã làm những gì với ta.
Thời Duyệt quả nhiên tươi rói:
“Vậy thì... muội xin làm phiền tỷ tỷ.”
Ta nhìn nàng, dịu dàng mỉm cười: “Không phiền.”
Trước khi tan tiệc, phụ thân lại giữ Thời Duyệt ở lại hoa sảnh.
Là để răn dạy hay có ý gì khác, ta không được biết.
13
Yến tiệc ở phủ Anh Quốc công lần này, phu nhân chỉ mời vài vị khuê mật.
Toàn là nữ quyến, không khí vì thế cũng nhẹ nhàng thư thả hơn nhiều.
Phu nhân Anh Quốc công vốn hứng khởi, còn mời gánh hát trong phủ diễn một vở hí khúc mới nổi tiếng nhất kinh thành:
“Nói là thanh nhã mà ai cũng xem được, hôm nay đúng dịp, cùng thưởng một phen.”
Nghe đến đó, ta liền đoán ra nội tình — dì ta đã sớm vươn tay vào cả gánh hát trong các phủ lớn.
Thế nhưng Thời Duyệt lại chưa từng nghe qua, tỏ ra vô cùng háo hức, chăm chú dõi theo vở diễn.
Đến đoạn cảm động, nàng ta còn rơi lệ, khóc sướt mướt theo vai diễn.
Đến khi yến tàn, vành mắt nàng vẫn hoe đỏ.
Trên xe ngựa trở về phủ, nàng nức nở hỏi:
“Tỷ tỷ, kịch bản hay đến vậy, chẳng lẽ tỷ xem rồi mà chẳng hề cảm động chút nào sao?”
Ta nghiêng đầu nhìn nàng, thản nhiên hỏi lại:
“Cớ gì phải cảm động?”
Thời Duyệt mím môi, dường như lại nghĩ đến đoạn bi thương, đang định nói tiếp thì xe ngựa bỗng lắc mạnh, hai chúng ta nghiêng ngả trong xe.
Nước mắt nàng chưa kịp rơi tiếp đã bị nghẹn lại, vội vén rèm mắng:
“Chuyện gì thế hả? Không biết trong xe còn có người sao? Ngươi là người viện nào mà hành sự hồ đồ như vậy?”
Phu xe lí nhí đáp:
“Tiểu thư, phía trước có người nằm chắn đường! Nhưng thật sự... không phải xe nhà ta đụng người đâu!”
Thời Duyệt cau mày, liếc nhìn ta:
“Tỷ tỷ, kẻ này nằm giữa đường, thôi thì mặc kệ, chúng ta về phủ trước thì hơn.”
Ta cúi đầu liếc nhìn, nhướng mày cười lạnh — ồ, người quen đấy.
Ta đáp lời nàng:
“Ơ kìa, người ta còn hơi thở đó. Đưa hắn sang lề đường nằm đi, kẻo lại bị xe nhà khác chà chết.”
Phu xe vâng dạ, khi đỡ người nọ cố tình dựng thẳng trước màn xe.
Thời Duyệt nhìn rõ, buột miệng “ối” một tiếng.
Ta nghiêng đầu nhìn, nàng vội xua tay:
“Không có gì, không có gì... chỉ là trông giống thư sinh, mặt mũi tuấn tú, e là công tử nhà ai.”
Nàng cười ngượng: “Nếu là công tử người ta, bỏ lại như thế... hình như không ổn.”
Ta cười như không, nàng càng đỏ mặt:
“Tỷ tỷ, hay là đưa chàng ta... về phủ ta đi?”
Ta thẳng thừng từ chối: “Không được!”
Nàng lập tức im bặt, ánh mắt vẫn không nỡ rời.
Ta dịu giọng:
“Nhưng có thể đưa người đến trang viện gần đây, chuyện này không nên để lộ. Bảo Xuân Hồng lo liệu.”
Thời Duyệt tươi cười, ôm lấy tay ta làm nũng:
“Vậy muội thay mặt thư sinh ấy, đa tạ tỷ tỷ rộng lượng.”
Hôm ấy trở về phủ, dì ta không nói gì, trái lại là mẫu thân triệu hai tỷ muội ta đến, dò hỏi đủ điều.
Bề ngoài là hỏi xem chúng ta có thất lễ gì ở phủ Anh Quốc công, nhưng thực ra từng câu đều nhắm vào vở kịch kia cùng chuyện gặp ai trên đường.
Thời Duyệt tuổi còn nhỏ, chẳng giấu được điều gì.
Thế nhưng mẫu thân lại chẳng gặng hỏi thêm, ngược lại rất hài lòng để chúng ta lui xuống.
Mãi đến khi ấy ta mới bừng tỉnh — thì ra mẫu thân cũng không đứng về phía ta.
Người ta nói, cha mẹ tính toán sâu xa đều vì con cái.
Chỉ tiếc, tính toán của bà, đều rơi trên người ta.
Từ sau đó, mỗi ngày ta đều ra ngoài cùng Thời Duyệt.
Nàng đến biệt trang, còn ta đến phủ Ninh Triết.
Dù chưa thành thân, nam nữ gặp mặt cũng không hợp lẽ, nhưng hôn sự của chúng ta đã được Hoàng thượng và Thái hậu đồng ý từ sớm, cho nên ta đến tìm hắn cũng danh chính ngôn thuận, không ai dám bàn tán.
Chỉ là... Ninh Triết lúc đầu có phần rụt rè.
Ta đi mấy lần, hắn liền sinh nghi.
Lần thứ hai đến, hắn đưa ta một bản lý lịch của Trương sinh, nét mặt miễn cưỡng:
“Nếu Thời Lam thật lòng thích thư sinh, cũng nên chọn người khác cho kỹ. Tên này tâm tư bất chính, còn cố ý ngất giữa đường về của hai người. Lai lịch cũng không rõ ràng gì.”
Hắn còn định nói tiếp, nhưng ta cắt lời:
“Tiểu hầu gia ghen rồi.”
Hắn vội xua tay phủ nhận.
Ta đứng lên, nhướng mày cười nhẹ:
“Nếu thế, chi bằng ta bồi tội với tiểu hầu gia, để hầu gia biết lòng ta chân thành đặt nơi ai.”
Dứt lời, ta tiến lại gần, tay đặt lên ngực hắn.
Ninh Triết phản ứng rất lớn, mặt đỏ bừng trong thoáng chốc.
Càng như thế, ta càng hăng hái.
Vốn định chỉ trêu đùa một chút, ai ngờ nay tên đã lên dây không thể không phát.
Chỉ là còn chưa kịp làm gì, thì bên ngoài có tiếng động.
Tiểu tư của Ninh Triết vội vã chạy vào, giọng khẩn trương:
“Hầu gia, có chuyện rồi! Trang viện của Thời phủ ở ngoại thành hình như xảy ra án mạng!”
Ta giật mình đứng bật dậy, hai mắt chạm nhau.
14
Khi chúng ta đến được ngoại ô, sự việc gần như đã định hình rõ ràng.
Thì ra là dì ta phát hiện Thời Duyệt có dấu hiệu lạ, bèn cùng mẫu thân lén theo dõi.
Thấy nàng nấn ná ở trang viện quá lâu, hai người liền xông vào.
Ai ngờ, bắt gặp cảnh tượng không khác gì dâm tà hí kịch.