3
Tiếng lòng tan vỡ vang vọng trong lồng ngực, Tiêu Lăng ôm chặt nàng vào lòng.
“Không! Ta không cho phép nàng nói như thế!”
Đột nhiên như nghĩ đến điều gì, hắn nhẹ nhàng đặt Giang Nhiễu Nhiễu đã yếu ớt lên giường, xoay người trừng mắt nhìn ta.
“Ngươi là nữ nhân ác độc, thật sự có thể nhẫn tâm trơ mắt nhìn Nhiễu Nhiễu chết sao?”
Ta nằm sõng soài dưới đất, cơn đau dữ dội khiến từng lời thoát ra đều khản đặc.
Nhưng việc không phải do ta làm, ta tuyệt không nhận.
“Thánh chỉ khó trái, hôn sự của cô nương Giang là lẽ đương nhiên.”
“Ta cũng lực bất tòng tâm.”
Tiêu Lăng bật cười, tiếng cười đầy giận dữ.
“Hay lắm, hay lắm, hay lắm!”
“Hay cho một câu ‘thánh chỉ khó trái’!”
“Vậy thì cứ ở trong lao ngục mà nghĩ cách đi, ta thật muốn xem một người mang mệnh phượng trời sinh, liệu có qua nổi kiếp nạn này hay không.”
Ta bị Tiêu Lăng ném vào ngục tối.
Thương tích khắp người khiến ta không dám cử động, chưa đến nửa ngày đã hôn mê đến ba lượt.
Ta cố ép bản thân không được nhắm mắt, dốc cạn toàn bộ sức lực gọi tên Tiêu Lăng.
Cuối cùng đến chạng vạng, hắn lại đến.
Lần này, vẻ ngoài nhẫn nhịn và thanh nhã thường ngày đã sớm tan biến, thay vào đó là cơn điên dại khôn cùng.
“Lâm Tâm Nhi, ngươi nhất định có cách, đúng không?”
“Ngươi nhất định có thể cầu xin phụ hoàng thu hồi thánh chỉ, huỷ bỏ hôn sự của Nhiễu Nhiễu, đúng không?”
“Tất cả đều là mưu kế của ngươi, ngươi muốn ta gả cho ngươi, đây chính là kế hoạch của ngươi!”
“Được, ta đồng ý. Chỉ cần ngươi khiến phụ hoàng thu hồi thánh chỉ, ta sẽ cưới ngươi.”
“Bất kể điều kiện gì, ta đều chấp nhận!”
Chưa từng thấy Tiêu Lăng thế này.
Mười năm quen biết, hắn luôn là công tử ôn hòa nhã nhặn, phong lưu tiêu sái, là vị hoàng tử được cả kinh thành ngưỡng mộ.
Cũng là người được xem là lựa chọn xứng đáng nhất cho ngôi vị thái tử.
Mười năm quen nhau, cùng nhau du ngoạn sơn thủy, đọc sách làm thơ.
Hắn đối với ta ôn nhu, ta đối với hắn một mảnh chân tâm.
Thế nhưng hôm nay, hắn không màng hình tượng, chẳng để tâm lễ nghi hay thánh chỉ.
Thậm chí sẵn sàng đem chính cuộc hôn nhân của mình, cưới kẻ từng tổn thương người hắn yêu thương nhất, chỉ để đổi lấy con đường sống cho Giang Nhiễu Nhiễu.
Một giọt lệ lặng lẽ rơi nơi khoé mắt ta.
Ta từng nghĩ mười năm bầu bạn là một đoạn tình tương giao.
Ta biết dã tâm của hắn, ta cũng tin hắn hiểu lòng ta.
Ta từng muốn dùng chút sức mọn của mình, giúp hắn bước lên ngôi cao chí tôn.
Nhưng giờ khắc này, ta mới thực sự tỉnh ngộ—
Tất cả đều là ta tự mình đa tình.
Tiêu Lăng, hắn chưa từng yêu ta.
Ngay cả thứ tình nghĩa mỏng manh mà ta cho là quý giá, hắn cũng chưa từng để vào mắt.
Giây phút này, ta thậm chí cảm thấy may mắn vì ngày hôm đó đã âm thầm đổi người trong thánh chỉ tứ hôn.
Ta khép đôi mắt lại, cất giọng yếu ớt.
“Tiêu Lăng, chuyện này… không phải do ta làm.”
“Ta cũng không có năng lực khiến bệ hạ thu hồi thánh chỉ.”
Lời nói của ta như giọt nước cuối cùng, khiến Tiêu Lăng hoàn toàn phát điên.
Hắn rút dao găm từ bên hông, ánh mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy ta.
“Nếu đã vậy, thì ngươi hãy xuống hoàng tuyền trước, mở đường cho Nhiễu Nhiễu!”
Ta biết hắn thực sự có sát tâm, liền dứt khoát nhắm mắt chờ đợi.
Nhưng nỗi đau tưởng tượng mãi không đến.
Khi ta mở mắt ra, người đang đứng sau lưng Tiêu Lăng—là Thất hoàng tử Tiêu Nhiên.
Khóe môi hắn khẽ nhếch, như cười mà chẳng hề có ý cười, sâu trong ánh mắt lại là sát khí lạnh lẽo.
“Hoàng huynh đối xử với vị hôn thê của thần đệ như vậy… chỉ e không ổn đâu.”