5
Ba năm trôi qua, thời gian nơi núi rừng tựa nước chảy mây bay.
“Thanh Sương, ta cảm thấy đan điền lúc này tràn đầy lực lượng.”
Trọng Hoa nhìn ta, ánh mắt rực sáng.
“Đương nhiên. Hiện giờ chàng đã hoàn toàn hồi phục, dù lúc này ra trận giết địch cũng không thành vấn đề.”
Nghe vậy, Trọng Hoa kích động ôm chầm lấy ta, hơi thở ấm nóng từng đợt lan dọc theo cổ, khiến gương mặt ta cũng không khỏi nhiễm sắc đỏ.
Ta khẽ đẩy hắn ra, gượng trấn định:
“Canh giờ không còn sớm, chúng ta trở về hoàng tộc Loan điểu thôi.”
Ngày hồi cung, vừa khéo trùng với thọ thần của phụ vương.
Ta và Trọng Hoa còn chưa kịp an tọa, tỷ tỷ đã mang vẻ mặt kiêu căng đứng chắn trước mặt chúng ta.
So với ba năm trước, tỷ tỷ lúc này gầy gò đi không ít, toàn thân mơ hồ lộ ra một luồng khí tức mục nát.
Chỉ là bản thân nàng dường như không tự biết.
Ngược lại, Khổng Tuyên đứng bên cạnh, y phục mở rộng, để lộ mảng lớn da thịt trước ngực, ánh mắt từ trên xuống dưới dò xét ta, khiến người ta sinh chán ghét.
“Ôi chao, chẳng phải là muội muội ngoan của ta sao? Cuối cùng cũng chịu trở về rồi à.
Những ngày tiêu dao kia thật khiến người khác hâm mộ, đâu giống ta, vì ba quả trứng kia mà ngày ngày không dám đi đâu.”
Nàng liếc ta đầy đắc ý, rồi tiếp lời:
“Xem ra, ngôi vương này của ta coi như đã chắc chắn rồi.”
Ta chỉ khẽ gật đầu:
“Vậy thì xin chúc mừng tỷ tỷ trước.”
Sau đó không nhìn nàng nữa, chỉ chuyên tâm gắp thức ăn cho Trọng Hoa.
“Chậc, loại nam nhân chẳng ra gì này, cũng chỉ có ngươi coi là bảo bối.”
Nói xong, nàng không chờ ta đáp lời đã nghênh ngang quay về chỗ ngồi.
Ngược lại, Khổng Tuyên vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt mang theo ý đồ bất chính nhìn ta.
“Thanh Sương công chúa dung mạo như hoa, cứ cô độc nơi phòng không khỏi đáng tiếc.
Nếu công chúa không chê, Khổng Tuyên nguyện thay nàng giải ưu, để công chúa sớm sinh hạ huyết mạch Loan tộc.”
Nói rồi còn liếm môi đầy dâm tà.
Bốp!
6
Một tiếng vang lớn khiến mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Khổng Tuyên chật vật nằm sõng soài trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, gương mặt méo mó, miệng liên tục phun ra máu tươi.
“Dám bất kính với công chúa, đáng chết!”
“Thanh Sương, ngươi thật quá đáng!”
Trọng Hoa bước lên chắn trước mặt ta, ngăn Thanh Duệ đang giương nanh múa vuốt lao tới.
“Thanh Duệ công chúa, là ta ra tay, không liên quan đến Thanh Sương.
Có gì cứ nhắm vào ta.”
Giọng Trọng Hoa lạnh lẽo.
Sau ba năm điều dưỡng, thân thể Trọng Hoa đã cường tráng hơn rất nhiều, không còn vẻ suy nhược ngày trước.
Lúc ngồi thì chưa rõ, giờ vừa đứng lên đã mang theo cảm giác áp bức nặng nề, quả không hổ là chiến thần từng chinh chiến sa trường.
Thanh Duệ nhìn Trọng Hoa trước mắt, nhất thời có chút ngẩn ngơ.
“Ngươi…”
Tiếng rên rỉ đau đớn của Khổng Tuyên kéo nàng trở lại thực tại.
“Gan thật lớn! Khổng Tuyên là hoàng phu của ta, lại còn là phụ thân của Phượng hoàng, các ngươi dám ra tay với hắn!”
Nói rồi liền định động thủ.
Nhưng còn chưa kịp phát tác, đã bị tiếng cung nữ báo tin cắt ngang.
“Thanh Duệ công chúa, các hoàng tử sắp phá vỏ rồi, xin người mau đến.”
Nghe vậy, Thanh Duệ lập tức vui mừng khôn xiết, quay sang mọi người, rồi xoay ánh mắt mời toàn bộ quần thần trong yến tiệc cùng đến tẩm cung của nàng, nghênh đón Phượng hoàng xuất thế, chứng kiến thời khắc trọng đại của Loan tộc.
Ta vốn không muốn đi, nhưng Thanh Duệ lại nắm chặt tay ta không buông, trên mặt treo nụ cười giả tạo đến dữ tợn.
“Hoàng muội, tuy đời này muội không có cơ hội sinh ra Phượng hoàng, nhưng đến nhìn hoàng nhi của ta, lấy chút hỉ khí cũng tốt.”
Rất nhanh, mọi người, kể cả Khổng Tuyên vừa rồi còn thổ huyết, đều tụ tập trong tẩm cung của Thanh Duệ.
Cùng nhau chờ đợi ba quả trứng kia phá vỏ.
Loan tộc không phải loài chim tầm thường, vỏ trứng cũng đặc biệt cứng rắn.
Chờ đợi suốt hai ngày liền.
Cuối cùng, một quả trứng bắt đầu có động tĩnh.
7
Nhìn tiểu điểu khổng tước đầu tiên phá vỏ, đầu ló ra với bộ lông xanh biếc, Thanh Duệ thoáng chấn động, vẻ đắc ý lập tức hóa thành kinh hoảng không thể tin nổi.
“Không thể nào… Không thể nào như thế được…”
Nàng lẩm bẩm tự trấn an:
“Không sao, còn đứa thứ hai, thứ ba… Nhất định chúng là Phượng hoàng, chắc chắn là như thế.”
Thế nhưng…
Ngay sau đó, cả ba quả trứng đều lần lượt nứt vỡ, bên trong đều là khổng tước non, không một con nào mang huyết mạch Phượng hoàng.
Nàng lập tức phát điên, gào thét rằng nhất định có người đánh tráo trứng của nàng.
Con của nàng và Khổng Tuyên sao có thể là loài khổng tước tầm thường?
Nàng đập phá gần như toàn bộ đồ trong cung điện, rồi gào lên đòi giết chết cung nữ canh giữ.
“Đủ rồi!”
Cuối cùng, vẫn là phụ vương ra tay ngăn lại cơn điên loạn ấy.
Dù yêu thương Thanh Duệ, nhưng hôm nay trước mặt chư tộc, cũng không thể để nàng tiếp tục làm càn.
“Ngươi và Khổng Tuyên còn trẻ, vẫn có thể sinh thêm.
Đừng hồ đồ nữa.”