5
Khi bước vào Ngự Hoa Viên, ta lại chạm mặt Lâm Sơ Bạch.
Hôm nay ngày tết Trung Thu, hắn khoác một bộ cẩm bào thêu kim tuyến màu đỏ son, đầu buộc ngọc quan.
Thấy ta, hắn dường như khựng lại, ánh mắt lóe lên.
Trông có vẻ đang lưỡng lự không biết nên chào ta hay không.
Ta vốn đã bị Lý Chỉ Huyên chọc giận, giờ càng bực bội hơn.
Nam nhân này, chẳng những lấy quà ta tặng đem cho kẻ khác, mà thấy ta ngay trước mắt cũng chẳng muốn mở lời.
Ta trừng mắt nhìn Lâm Sơ Bạch một cái, rồi lướt qua hắn đi vào chỗ ngồi.
Hình như hắn khẽ gọi tên ta.
Nhưng ta không nghe rõ.
Không kìm được quay đầu lại.
Chỉ thấy hắn đến bên Lý Chỉ Huyên, chỉ tay lên miếng ngọc bội nơi thắt lưng nàng, cúi đầu thì thầm gì đó.
Chắc hẳn khen nàng đeo thứ ta tặng thật đẹp!
Chướng mắt vô cùng!
Trong lòng bực tức.
Thêm hôm nay tiểu cung nữ hầu ta mồm miệng ngọt ngào cứ khuyên uống.
Ta cạn chén liên tiếp, uống đến lâng lâng.
Giữa tiệc, khi nhạc sư và vũ nữ trên đài lui xuống.
Ta đã có chút cảm giác say.
Hoàng Thượng đột nhiên gọi tên ta.
“Ái nữ nhà Đại Tướng Quân nay mười chín tuổi, Trẫm nhớ vẫn chưa thành thân?”
Phụ thân ta đứng dậy đáp:
“Tâu, dạo trước biên cương chiến sự căng thẳng, vi thần không sắp xếp nổi hôn sự cho tiểu nữ.”
Hoàng Thượng gật gù xúc động:
“Đại Tướng Quân vì nước vì dân, thật vất vả.”
Sau đó quay sang ta nói:
“Hôm nay các công tử đều ở đây, Tầm Phỉ có vừa ý ai, Trẫm lập tức ban hôn cho.”
Trong khoảnh khắc, ta nhớ tới nét mặt hả hê của Lý Chỉ Huyên khiêu khích ta.
Nhớ cả dáng vẻ lạnh lùng xa cách của Lâm Sơ Bạch.
Tâm lý phản nghịch trỗi dậy.
Ta cứ muốn Hoàng Thượng hạ chỉ ban hôn.
Xem như chia rẽ đôi biểu huynh muội kia, hòng xả cơn bực bội trong lòng.
Ta say mèm, mắt mờ.
Dựa vào ký ức nhìn về phía vị trí của Lâm Sơ Bạch.
Ủa?
Lại nhìn thấy hai nam nhân đều mặc cẩm bào đỏ cùng dáng người cao ráo bên chỗ Lâm Sơ Bạch.
Không phân biệt nổi ai mới là hắn.
Tay ta lần qua lại, rốt cuộc chỉ vào kẻ có dáng vóc càng cao ráo hơn, quả quyết:
“Hoàng Thượng, thần muốn người kia.”
Cả tiệc im bặt, rồi ồ lên.
Kẻ mặc y phục đỏ không được ta chọn dường như run tay, đánh rơi chén rượu lách cách xuống đất.
Trên cao, Hoàng Thượng cười lớn, liên tiếp nói ba tiếng “tốt”, lập tức ban thánh chỉ.
Cơn giận trong lòng vừa trút, ta đã say gục trong tay nha hoàn.
Trước khi mất đi tri giác.
Lờ mờ nghe thấy Lý Chỉ Huyên ngồi dưới hét vào mặt ta, giọng the thé:
“Diệp Tầm Phỉ, ngươi chỉ nhầm người rồi!”
Nàng sủa bậy cái gì thế?
Chẳng nghe rõ nữa.
Dù sao biểu ca nàng cũng sắp thành người của ta.
Xem ta có làm nàng tức chết không.
6
Ta lần nữa tỉnh lại thì trời đã lên cao.
Từ miệng nha hoàn mới biết, ta trước mặt quần thần chỉ đích danh Thụy An Vương Tiêu Đỗ An xin Hoàng Thượng ban hôn.
Ta sững người.
“Không đúng, ta muốn chỉ Lâm Sơ Bạch cơ mà.”
Đợi đã.
Lúc ấy say khướt hoa mắt, lại thấy hai người đều mặc đồ đỏ, ta rốt cuộc có thật chỉ đúng Lâm Sơ Bạch không?
Ta chạy đi hỏi phụ thân: “Phụ thân nói xem, con chỉ sai người, vậy có thể từ hôn không?”
Phụ thân trừng mắt:
“Hồ đồ! Thiên Tử ban hôn, nào phải muốn hủy là hủy, Đỗ An là hài tử tốt, con gặp thử đi, biết đâu lại vừa ý.”
Đỗ An ư? Sao nghe phụ thân gọi thân mật thế?
Ta nghi ngờ nhìn người.
Còn chưa kịp hỏi, phụ thân đã gọi nha hoàn đến đưa ta đi chải tóc thay y phục.
Nghe nói trưa nay Tiêu Đỗ An sẽ mang thiệp đến thăm hỏi.