Ba vạn năm trước, Linh Hư Giới bị phá, ba triệu ma binh ồ ạt công phá Tam Giới.
Phụ thân, mẫu thân vì giúp Thiên Đế kháng địch, đã hy sinh cả một tộc Thanh Khâu.
Để tu bổ kết giới Linh Hư, phụ mẫu ta dâng tế linh nguyên, đến cả cơ hội chuyển thế đầu thai cũng không còn.
Khi ấy, ta vì trốn tu luyện mà lẻn xuống nhân gian du ngoạn, vô tình tránh được kiếp nạn ấy.
Trở về, trước mắt chỉ còn ngọn Thanh Khâu sơn trống hoác lạnh lẽo, ta không biết đã khóc ngất bao nhiêu lần.
Từ một kẻ hay nói hay cười, ta bỗng chốc câm lặng suốt đêm.
Thiên Đế thương xót, phong ta làm Thái tử phi của Thiên giới — bất luận Thái tử là ai, Thái tử phi vĩnh viễn là ta.
Khi đó toàn Thiên giới đều truyền rằng: “Có Phượng Yêu, là có cả Thiên giới.”
Thanh Uyên là trưởng tử của Tần phi phượng tộc, lớn hơn ta một vạn tuổi.
Hắn tư chất siêu phàm, dung mạo tuấn tú.
Nói năng ôn hòa hữu lý, chẳng khác nào phụ thân ta thuở xưa.
Ta rất thích đi theo hắn.
Thiên Đế thấy ta chọn Thanh Uyên thì cũng hết sức hài lòng.
Nếu không xảy ra chuyện Linh Hư bị phá, Thanh Uyên vốn dĩ sẽ được sắc phong làm Thái tử.
Ta chọn Thanh Uyên, toàn Thiên giới đều hân hoan.
Thanh Uyên đối với ta cũng hết lòng chu đáo.
Để giúp ta tu luyện nhanh chóng, hắn đem linh tuyền Thiên Đế ban tặng nhường lại cho ta.
Sợ ta buồn tẻ, ngay cả tọa kỵ của mình — sư thú Toan Nghê — cũng giao cho ta nuôi dưỡng.
Năm ta mừng thọ tám vạn tuổi, Thanh Uyên lạnh lùng xưa nay lại mặt dày đến mức đi nũng nịu xin Thiên hậu ban cho ta bộ y phục bảy sắc làm quà mừng.
Khoảng thời gian ấy, đi đến đâu cũng bị chọc ghẹo:
“Tiểu Phượng Yêu bao giờ gả cho Thanh Uyên vậy?”
“Lại thêm một vạn năm nữa, Tiểu Phượng Yêu sẽ là tân nương của điện hạ rồi.”
“Phượng Yêu tỷ tỷ thật có phúc, điện hạ đối với tỷ tốt như vậy…”
Dần dà, ta lại nói nhiều trở lại, nụ cười cũng ngày một rạng rỡ hơn.
Khi Thanh Uyên gần mười vạn tuổi, hắn phải xuống nhân gian du ngoạn.
Sau chuyến du hành, hắn sẽ được sắc phong làm Thái tử, và cùng ta kết thành phu thê.
Trước lúc rời đi, Thanh Uyên dịu dàng dặn ta:
“Tiểu Phượng Yêu của ta, ngoan ngoãn chờ ta trở về. Khi ta quay lại, sẽ cưới nàng làm thê tử.”
Tuy không nỡ, nhưng ta vẫn tiễn hắn đến tận Thiên môn.
Thiên giới có quy định, bất luận là hoàng tử hay công chúa, đến tuổi trưởng thành đều phải xuống nhân gian rèn luyện một nghìn năm.
Chỉ có như thế, mới thấu hiểu lòng dân, cảm thông tam giới sinh linh.
Đó là sứ mệnh của Thanh Uyên.
Là người chuẩn bị trở thành Thái tử, hắn cần lịch luyện hai nghìn năm mới được hồi cung.
Sau khi Thanh Uyên rời đi, ta như thể mất đi một nửa linh hồn.
Lại trở nên ít nói.
Ban ngày còn đỡ, có các tiểu tiên nga bên cạnh chọc cười, ta còn có thể miễn cưỡng vui lên một chút.
Đến đêm khuya vắng lặng, không ngủ được, ta lại ngồi thủ thỉ cùng Toan Nghê.
Ta kể cho nó nghe, ta nhớ phụ thân, nhớ mẫu thân, nhớ Thanh Uyên, nhớ cả Thanh Khâu.
Không biết đào ở Thanh Khâu giờ đã nở rộ chưa? Không biết Thanh Uyên bây giờ có đổi dáng vẻ rồi chăng?
Nói mãi, nói mãi rồi ta thiếp đi, còn Toan Nghê lại cõng ta, nhẹ nhàng đặt ta về giường.
Khi Thanh Uyên lịch luyện được một nghìn bảy trăm năm, tám tháng mười bảy ngày, tiểu tiên nga A Diệu hốt hoảng chạy tới báo ta: “Thanh Uyên trở về rồi!”
Ta đến cả hài cũng không kịp xỏ, chân trần chạy ra nghênh đón.
Thanh Uyên thực sự đã trở về — trong lòng còn ôm một nữ tử.
Nữ tử ấy nhắm nghiền đôi mắt, sắc mặt tái nhợt, nằm im thin thít trong lòng hắn như thể đã mất đi hơi thở.
Thanh Uyên mày nhíu chặt, vẻ lo lắng ngập tràn trên gương mặt tuấn tú.
Mãi đến khi thấy ta, đôi mày đang chau lại của hắn mới thoáng giãn ra.
“Phượng Yêu, ngươi đến rồi. Mau cứu Vãn Vãn đi!”
Ta ngơ ngác nhìn hắn:
“Ta... không biết cứu người. Không phải nên tìm y tiên sao?”
Thanh Uyên vội vã nói: “Vãn Vãn vì cứu ta mà hao tổn linh nguyên. Y tiên tầm thường không thể cứu nổi nàng ấy.”
“Ngươi là Thần Hồ của Thanh Khâu, hồ tâm của ngươi có thể tụ lại linh nguyên.”
“Phượng Yêu, đem Thất Khiếu Hồ Tâm của ngươi hiến cho Vãn Vãn đi. Vạn năm sau, ngươi ắt sẽ mọc lại một trái tim mới.”
Ta mặt không còn chút huyết sắc, lặng lẽ nhìn Thanh Uyên.
Bảy nghìn năm trước, vì hắn bị thương khi diệt Thôn Vân Thú ở Côn Luân Hư, linh nguyên suýt tan rã.
Ta đã từng moi trái tim mình, lặng lẽ đặt vào thân thể hắn.
Lo rằng Thiên Đế sẽ trách phạt hắn lỗ mãng, cũng vì không muốn hắn đau lòng áy náy, nên chuyện đó, chỉ mình ta và Tần phi nương nương biết.
Lúc này, ta cúi đầu nhìn hồ tâm trong ngực mình — chỉ mới tụ lại được bảy phần.
Ta bất lực lắc đầu.
Thanh Uyên chau mày, giọng lạnh lùng như băng giá:
“Phượng Yêu, ngươi thật khiến ta thất vọng.”
Người ta chờ đợi suốt một nghìn bảy trăm năm, chỉ trong khoảnh khắc không có được hồ tâm của ta, liền giận dữ bỏ đi không quay đầu lại.
Ta ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ rất lâu, mới chậm rãi quay sang hỏi A Diệu bên cạnh:
“Vừa rồi… thật sự là Thanh Uyên trở về sao? Không phải chỉ là một giấc mộng của ta thôi ư?”
A Diệu rưng rưng nước mắt, nhẹ giọng đáp: “Phượng Yêu, nếu muốn khóc thì cứ khóc đi, không có gì phải ngượng.”
Mi mắt ta cay xè, thế nhưng một giọt lệ cũng không thể rơi xuống.
Cả Thiên cung đều biết — Thanh Uyên trở về rồi, còn mang theo một nữ tử.
Vì nữ tử đó, Thanh Uyên muốn móc trái tim Thất Khiếu của Phượng Yêu.
Mỗi lần ta bước ngang qua ai đó, đều nhận về những ánh mắt đầy thương hại.
“Phượng Yêu thật đáng thương, chờ Thanh Uyên suốt một nghìn bảy trăm năm.”
“Thanh Uyên… còn có thể làm Thái tử nữa sao?”
“Nữ tử trong lòng Thanh Uyên điện hạ là ai vậy?”
…
Những lời bàn tán xì xào ấy khiến lòng ta như dao cắt, chẳng khác nào năm xưa từ nhân gian trở về, phát hiện phụ mẫu không còn nữa.
Ta lắc đầu, cố xua đi tạp niệm.
Thanh Uyên của ta sẽ không rời bỏ ta đâu.
Hắn đã nói — đợi hắn quay về sẽ cưới ta.
Thanh Uyên nói, nữ tử tên gọi Vãn Vãn kia vì cứu hắn ở nhân gian nên mới tổn thương linh nguyên.
Hắn hẳn là vì báo ân mới làm vậy.
Phải, nhất định là vì báo ân.
Ta đến Bích Hà cung tìm Thanh Uyên, tiên nga nói hắn đã đến Thiên Thư các.
Ta và Thanh Uyên chưa thành thân, Thiên Thư các lại là nơi chỉ người Thiên tộc mới được bước vào.
Vì thế ta đứng ngoài Thiên Thư các, đợi suốt ba ngày ba đêm.
Cuối cùng, Thanh Uyên với vẻ mặt tiều tụy rảo bước đến trước mặt ta.
“Phượng Yêu, xem như ta cầu xin ngươi được không? Hãy cứu Vãn Vãn đi. Ta đã lật tung tất cả thiên thư trong Thiên Thư các, trừ Thất Khiếu Linh Lung Tâm của Thần Hồ, không còn cách nào khác có thể cứu nàng ấy nữa…”
“Bởi vì ngươi là Thần Hồ duy nhất còn sót lại trong tam giới.”
“Ta... không thể đem hồ tâm của mình cho nàng ấy, ta…”