3.
Tôi lập tức gật đầu đồng ý, nghĩ rằng chắc chắn Trần Bạch Nhiễm sẽ không dám nhận lời.
Ai ngờ cô ta lại cười nhạt, không chỉ đồng ý mà còn nhanh tay rút điện thoại ra gọi trước tôi một bước.
Chỉ vài giây sau, đầu dây bên kia bắt máy — đúng lúc Trần Bình đang livestream, nên giọng nói cũng truyền trực tiếp vào phòng phát.
Trần Bạch Nhiễm quay đầu lại, nhìn tôi đầy khiêu khích, rồi nũng nịu cất tiếng gọi:
“Ba Trần ơi ~”
Giọng cô ta mềm đến mức khiến người ta nổi da gà.
Đầu bên kia, Trần Bình bật cười, trả lời mấy câu xã giao rồi nhanh chóng cúp máy.
Xung quanh tôi, những ánh nhìn bắt đầu biến đổi.
Ánh mắt của các bạn cùng phòng nhìn tôi giờ đây không chỉ hoài nghi, mà còn thoáng qua một tia… khinh miệt.
Trong đầu tôi như có quả bom nổ tung.
Trần Bạch Nhiễm hừ lạnh, khóe môi cong lên, giọng đầy chế giễu:
“Hứa Noãn, còn muốn chứng minh gì nữa không?”
Tôi không trả lời.
Giờ thì tôi đã hiểu vì sao cô ta lại tự tin đến vậy.
Thì ra... là đã chuẩn bị cả màn kịch.
Tôi cố hít sâu, lắc đầu để giữ tỉnh táo, nhưng họ đâu còn cho tôi cơ hội nói lại. Từng người một, rời khỏi phòng như thể tôi là trò hề vừa diễn xong màn tự bôi tro trát trấu.
Tôi vội cầm điện thoại mở lại giao diện quản lý cửa hàng.
Đơn hàng đã vượt mốc 10.000.
Một đơn ít nhất 2 ký trái cây, nếu bị hủy hết... thì số lượng đó sẽ thành cả tấn hàng thối rữa.
Bao nhiêu công sức, bao nhiêu mồ hôi nước mắt của bà con — đổi lại là sự tàn nhẫn đến từ một cô gái từng nghèo như họ.
Mà cô ta làm tất cả chỉ vì một ánh mắt ngưỡng mộ hão huyền từ đám đông.
Tôi xoa trán, nơi thái dương nhức nhối đến buốt óc.
Trầm ngâm vài giây, tôi mở cuộc gọi video… gọi cho mẹ.
Cuộc gọi vừa kết nối, mẹ tôi đã cười tươi như hoa, báo ngay một “tin vui” khiến bà không giấu được niềm hân hoan:
“Noãn Noãn à, năm nay thu nhập của thôn Hồng Tinh chắc chắn không còn lo nữa! Hôm nay nhận được hơn mười ngàn đơn hàng, chỗ trái cây tồn đọng trong vườn thế là tiêu hết rồi!”
“Con không biết đâu, mọi người vui đến mức dù trời mưa vẫn đội mưa đi hái trái, chỉ sợ giao hàng không kịp!”
Máy quay đảo sang một góc khác — và dù mưa rơi như trút nước, tôi vẫn thấy rõ những nụ cười hớn hở trên mặt bà con. Ai nấy đều đang tất bật hái trái cây với tốc độ như chạy đua với thời gian.
Ngực tôi bỗng chùng xuống, sống mũi cay xè.
Những năm qua, tôi vẫn luôn thấy ba mình tận tâm giúp các làng quê tiêu thụ nông sản, trong đó thôn Hồng Tinh được ông ưu ái nhất. Cái tâm của ông, cái khát vọng thoát nghèo của người dân nơi ấy, tôi đều nhìn thấy.
Mỗi người dân ở đây, đều mang trong mình một hy vọng duy nhất — đổi đời.
Tôi hít sâu, siết chặt điện thoại, rồi vội vàng nói:
“Mẹ, những đơn đó là đơn hàng ảo. Họ chỉ đặt để ghép đơn khuyến mãi Double 11, nhận hàng xong sẽ trả lại. Mình mà giao thật là hỏng hết!”
Mẹ tôi ngớ người, giọng bất giác mềm đi:
“Không thể nào đâu con… Ai lại nhẫn tâm như vậy chứ?”
Tôi chỉ biết cười khổ trong lòng.
Vẫn có đấy. Loại người ấy, con từng sống chung một phòng rồi.
Qua màn hình, mẹ lại nghi hoặc hỏi:
“Nhưng mà mẹ thấy đơn hàng hầu như đều đến từ trường của con đấy… Không lẽ là thật?”
Bà vừa nói xong đã quay sang bàn bạc với ba, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc.
Tôi sợ họ vẫn chưa tin, nên nhanh chóng chuyển hết đoạn hội thoại của Trần Bạch Nhiễm hôm nay cho ba xem.
Ba tôi vừa đọc xong đã không nói hai lời, cầm loa chạy ra giữa sân, hét lớn:
“Bà con ơi! Ngừng tay hết đi! Mấy đơn đặt hôm nay là đơn ảo, đừng hái nữa!”
Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa kịp bình tâm thì đầu dây bên kia đã vang lên những lời oán trách:
“Hái gần xong rồi mới nói cái này! Sao sớm không bảo?”
“Hôm nay nhất định phải hái! Không bán được thì cũng mặc kệ, không phải chuyện của tôi!”
Từng tiếng phản đối vang lên như sấm dội giữa trời mưa. Tôi lặng đi.
Họ đang giận. Mà giận là bởi họ đã đặt cả hi vọng vào mẻ trái cây này.
Tôi biết rõ, từng ký trái cây đó… là cả mùa vụ của họ, là tiền điện, tiền ăn, là áo ấm cho con cái mùa đông tới.