Tới bệnh viện, tôi dẫn anh ta thẳng đến khoa Tiết niệu – Ngoại.
Trưởng khoa – vị bác sĩ già có uy tín nhất khoa – trực tiếp thực hiện kiểm tra cho anh ta.
Trong lúc lấy mẫu, mặt Thẩm Chu xanh như tàu lá, như thể vừa mất cha.
Còn bên kia, Lâm Diễm bị các nữ đồng nghiệp đẩy đến khoa sản.
Cô ta còn gào lên:
“Khám tôi làm gì! Thai trong bụng tôi không có vấn đề gì hết!”
Nhưng đám đồng nghiệp không buông tha:
“Thôi nào Diễm Diễm, đừng có làm loạn nữa. Khám rõ ràng rồi mới có thể vả mặt Sở Nhiên chứ!”
“Đừng ngại, tụi chị đi cùng em nè~”
Khoảng thời gian chờ đợi kết quả là dài dằng dặc nhất.
Hành lang bệnh viện chật ních người.
Ai nấy đều vươn cổ hóng drama.
Thẩm Chu ngồi trên ghế, đứng ngồi không yên, đầu đầy mồ hôi lạnh.
Lúc thì lén nhìn tôi, lúc lại nhìn điện thoại, như đang cầu cứu ai đó.
Kết quả bên phía Lâm Diễm có trước.
Một bác sĩ sản khoa bước ra, tay cầm tờ siêu âm, vẻ mặt rất kỳ lạ.
“Người nhà của Lâm Diễm là ai?”
Thẩm Chu giật nảy người, lập tức đứng dậy:
“Là tôi!”
Bác sĩ nhìn anh ta một cái, rồi nhìn lại tờ giấy, như muốn nói gì đó nhưng ngập ngừng.
“Cô Lâm… cô ấy…”
Lâm Diễm hét lên, từ trong phòng lao ra:
“Anh câm miệng! Không được nói!”
Cô ta lao tới giật tờ giấy, nhưng bị một y tá nhanh tay chặn lại.
Bác sĩ thở dài, quay sang Thẩm Chu:
“Anh Thẩm, cô Lâm… hoàn toàn không hề mang thai.”
Thẩm Chu sững sờ.
“Cái gì…?”
“Trong tử cung của cô ấy… chỉ có một khối u xơ.”
Cả hành lang vỡ òa.
“U xơ tử cung? HAHAHAHA, cô ta gọi u xơ là em bé à?”
“Còn dám nói đã có thai ba tháng? Con này điên thật rồi!”
“Vì muốn gả vào nhà giàu, đến danh dự cũng không cần luôn ha!”
Lâm Diễm hoàn toàn sụp đổ, ngồi bệt xuống sàn, khóc không thành tiếng.
Thẩm Chu thì đứng không vững.
Ngay lúc đó, bác sĩ trưởng khoa Tiết niệu cũng bước ra, tay cầm bản báo cáo, mặt đen như đáy nồi.
Ông đi thẳng tới chỗ tôi, vỗ nhẹ lên vai tôi.
Sau đó, ông đưa tờ báo cáo mới tinh, còn chưa kịp nguội mực, cho Thẩm Chu.
“Anh Thẩm, anh tự xem đi.”
Trên tờ giấy trắng mực đen, trong mục chẩn đoán, chỉ có ba chữ:
Vô tinh trùng.
Thẩm Chu giật lấy bản báo cáo, xé toạc:
“Không thể nào! Tuyệt đối không thể!”
“Là Sở Nhiên giở trò! Cô ta liên kết với các người để hại tôi!”
Trưởng khoa cau mày:
“Anh Thẩm, mời anh giữ bình tĩnh.
Bản báo cáo này là tôi đích thân giám sát làm, mẫu tinh dịch cũng là lấy trước mặt anh, không thể có chuyện giả mạo.”
“Ba năm trước, cũng là tôi chẩn đoán như vậy. Khi đó Tiểu Nhiên van xin tôi đừng nói ra, sợ anh tự ti quá mức.”
“Ba năm nay, cô ấy vì bệnh của anh, tìm tài liệu, hỏi chuyên gia, chạy khắp nơi, anh có biết không?”
“Vậy mà anh thì sao? Nuôi gái bên ngoài, rồi dàn dựng một màn kịch mang thai để chọc tức cô ấy!”
“Thẩm Chu, anh không xứng làm đàn ông!”
Lời của bác sĩ trưởng khoa như búa bổ vào đầu Thẩm Chu.
Những đồng nghiệp từng cười nhạo tôi, từng bênh vực Lâm Diễm, giờ cúi đầu không dám nhìn tôi, mặt nóng như thiêu lửa.
Thẩm Chu hoàn toàn đơ người.
Ba năm trước, chính tôi là người mỉm cười trấn an anh ta, bảo rằng cơ thể anh ta khỏe mạnh.
Ba năm qua, mỗi lần người nhà thúc giục chuyện sinh con, tôi đều là người đứng ra chịu hết áp lực.
Tôi từng nói: “Chúng ta còn trẻ, tập trung sự nghiệp, con cái để sau.”
Tôi từng nấu bao món canh mà tôi chưa từng giỏi, ép anh ta uống mỗi ngày, chỉ vì hy vọng có thể giúp anh ta cải thiện.
Anh ta tưởng đó là “tình thú vợ chồng”.
Nhưng không biết rằng trong từng chén canh, đều là hy vọng và đau lòng sâu kín nhất của tôi.
Lúc này, Thẩm Chu chợt bừng tỉnh, nhào tới, đạp một phát vào bụng Lâm Diễm.
“Con đĩ! Mày dám lừa tao!”
Lâm Diễm ôm bụng lăn lộn dưới đất, gào thét không ngừng:
“Không phải! Em không cố ý! Em không biết mà!”
“Là anh nói thích con nít! Em mới giả vờ mang thai để làm anh vui! Ai ngờ anh mới là kẻ vô dụng! Anh không thể sinh con!”
“Là anh hứa với em! Chỉ cần em ngoan, anh sẽ để em làm bà Thẩm!”
“Đồ phế vật!”
Đôi mắt Thẩm Chu đỏ ngầu, túm lấy tóc Lâm Diễm, đập mạnh đầu cô ta vào tường:
“Tao cho mày câm miệng! Con đĩ này!”
“Tất cả là do mày! Nếu không phải mày, mọi chuyện đã không đến nước này!”
Lâm Diễm đau đớn gào khóc, nhưng cũng không chịu yếu thế, cào mạnh vào mặt Thẩm Chu, để lại mấy vết máu rạch dài.
“Thẩm Chu, anh nói như đúng rồi!
Là ai nói với tôi là tự mình lập nghiệp, là tỷ phú?”
“Rốt cuộc thì sao?”
“Anh chỉ là một thằng ăn bám đàn bà! Một con chó sống nhờ tiền vợ mà thôi!”
Đám đồng nghiệp hóng chuyện xung quanh càng bàn tán sôi nổi hơn.
“Trời ơi, ăn bám mà còn ngang ngược vậy đó hả?”
“Cô Lâm Diễm kia cũng không phải dạng vừa, mắng bậy nghe mà nổi da gà luôn.”
“Quá đã! Quá xuất sắc luôn!”
Thẩm Chu tát thẳng vào mặt Lâm Diễm một cái “bốp”!
“Mày còn dám nói! Mày dám diễn kịch lừa tao?”
“Đứa con trong bụng mày đâu? Hôm nay tao phải cho mày biết thế nào là lễ độ!”
Lâm Diễm bị đánh đến rách mép, miệng chảy máu, hoàn toàn phát điên.
“Trước mặt tôi thì giả làm tình thánh, trước mặt Sở Nhiên thì cúi đầu khúm núm!”
“Thẩm Chu, tiền của anh từ đâu mà có? Cái thẻ nát đó quẹt hết nổi chưa? Hay lại chờ vợ anh thanh toán giùm?”
“Anh hứa mua Hermes đâu? Hứa tặng biệt thự đâu? Tất cả chỉ là bánh vẽ!”
“Thẩm Chu, anh chỉ là một tên lừa đảo thêu dệt giấc mơ!”
Mấy y tá trẻ không nhịn được rút điện thoại ra, điên cuồng quay clip hai người đang la hét – tát nhau – giằng co.
Bảo vệ bệnh viện luống cuống chạy tới can ngăn.