9.
Sau khi yêu nhau, thật ra chẳng có gì thay đổi lớn lao.
Chỉ là lúc giảng bài, anh sẽ kiên nhẫn hơn với tôi một chút.
Mấy bài phức tạp, anh sẽ chuyển thành mấy hiện tượng thú vị để tôi dễ hiểu.
Thỉnh thoảng còn gõ nhẹ vào đầu tôi:
“Ngốc đến mức cái này cũng không hiểu sao?”
Với thiên tài như Chu Từ, có lẽ anh chưa từng nếm trải cảm giác vật lộn với việc học.
Anh không biết, đa phần mọi người phải trả giá rất nhiều để hiểu được một vấn đề.
Còn tôi, trong mắt anh, chỉ là một kẻ ngốc.
Tôi chẳng để tâm, xem đó là chút trêu chọc vui vẻ giữa người yêu với nhau.
Cho đến khi tôi vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa anh và chủ nhiệm câu lạc bộ.
Trong giảng đường bậc thang, chủ nhiệm tức giận hỏi:
“Cậu đến giờ vẫn chưa nói cho cô ấy biết là cậu sắp ra nước ngoài học tiến sĩ?”
Chu Từ lật sách trong tay:
“Cô ấy biết thì có ích gì?”
Chủ nhiệm đá mạnh một cái vào không khí:
“Cậu dạy cô ấy học Toán không phải để đưa cô ấy ra nước ngoài sao?”
Chu Từ dừng lại, lật sách đến một trang rồi bình thản nói:
“Cô ấy thì hiểu cái gì về Toán?”
“Dạy cô ấy học chẳng qua là trách nhiệm của tôi – với tư cách trợ giảng.”
“Nếu đã chọn ở bên tôi, cô ấy phải hiểu rõ điều gì đang chờ phía trước.”
“Chờ đợi ở trong nước chẳng phải là điều nên làm sao?”
“Hơn nữa, không phải ai cũng phù hợp để làm nghiên cứu.”
“Với năng lực của cô ấy mà đi làm nghiên cứu, chẳng qua chỉ là lãng phí tài nguyên.”
Chủ nhiệm sững sờ nhìn Chu Từ:
“Hứa Y đâu đến mức ngu ngốc như cậu nói chứ?”
“Ít nhất, cô ấy cũng dựa vào thực lực để thi đậu Đại học Z.”
“Vậy mà cậu còn nói là lãng phí?”
Chu Từ lần này thậm chí không buồn ngẩng đầu:
“Đại học Z… chính là cực hạn năng lực của cô ấy rồi.”
Tôi đứng trước cửa giảng đường, nghe rõ từng câu từng chữ vọng ra.
Một luồng giận dữ bỗng chốc bốc thẳng lên đầu.
Trí tuệ giữa người với người, đúng là có sự chênh lệch.
Có thể tôi thật sự kém hơn anh ấy một chút.
Nhưng điều đó… không phải là lý do để anh chà đạp tôi.
Anh lấy tư cách gì mà quyết định thay tôi?
Du học mà không bàn bạc.
Bảo tôi ở lại trong nước chờ, là tôi bắt buộc phải chờ?
Anh có từng thật sự nghĩ đến cảm xúc của tôi không?
Nghĩ tới đây, lần đầu tiên tôi nảy ra suy nghĩ – chia tay.
Tôi lục lại toàn bộ thông tin liên lạc của anh, block, xoá sạch một lượt.
Khi ấy sắp đến kỳ nghỉ hè, tôi quay người, đi thẳng vào xưởng làm việc.
Mỗi ngày mười hai tiếng, điện thoại nộp trước ca, phiền não tự khắc tan biến.
Lúc nghe lại tin tức về Chu Từ, chân anh đã bước sang vùng đất khác rồi.
10.
Sau khi nghe xong câu chuyện thời đại học của tôi, bạn tôi vỗ tay tán thưởng:
“Hứa Y à, không ngờ cậu lại ‘não tình yêu’ từ sớm thế rồi!”
Tôi huých nhẹ cô ấy:
“Nói bậy gì thế, tớ không phải đã rất lý trí mà chia tay rồi sao?”
Cô ấy nhướng mày, quan sát tôi từ trên xuống dưới:
“Cái đó gọi là chia tay à? Cái đó gọi là chạy trốn thì đúng hơn.”
Tôi khẽ nhếch môi, nhưng cuối cùng cũng không thể phủ nhận – cô ấy nói đúng.
Dù trong lòng đã có quyết định từ trước, nhưng đứng trước người mình từng yêu, luôn có do dự, không nỡ và hy vọng.
Năm đó tôi chặt đứt tất cả bằng một nhát dao lạnh lùng.
Không có trao đổi, không có lời chia tay.
Thậm chí, đến một câu chất vấn cũng không dám nói.
Nhìn có vẻ dứt khoát, nhưng thật ra lại vội vàng và thiếu suy nghĩ.
Cũng vì thế mà để lại một khe hở cho mối quan hệ này tiếp tục.
Nếu không… đã chẳng có câu chuyện “tôi và Chu Từ” sau đó.
11.
Một tuần sau khi đến làm việc tại phòng nghiên cứu của bạn, Chu Từ cuối cùng cũng từ Na Uy trở về.
Khi ấy tôi đang quan sát chuột thí nghiệm thì điện thoại reo vang.
Tôi rón rén bước ra khỏi phòng thí nghiệm, vừa bắt máy liền nghe giọng nói lạnh lùng quen thuộc:
“Hứa Y, em đang ở đâu?”
Tôi hạ giọng:
“Em đang làm việc.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi mới tiếp lời:
“Anh từng bảo em nên tìm việc gì khác làm, nhưng dọn dẹp nhà cửa chắc không tốn quá nhiều thời gian chứ?”
Tôi hơi khó xử:
“Em không còn sống ở đó nữa, dọn dẹp chắc… anh phải tự lo thôi.”
Lại một khoảng im lặng nữa.
Tôi còn tưởng điện thoại mất sóng, vừa định nhìn màn hình thì Chu Từ lại lên tiếng:
“Thịnh Duyệt đúng là ăn nói không lễ độ, anh đã dạy dỗ cô ta rồi.”
Tôi càng thấy khó xử hơn:
“Không phải vì cô ấy đâu. Anh cũng đừng vì em mà ảnh hưởng tình cảm thầy trò.”
Tiếng bật lửa vang lên ở đầu dây.
Hình như anh vừa rít một hơi thuốc:
“Lúc đó anh bận quá… Em nói em có chuyện muốn nói, là chuyện gì?”
Tôi mừng thầm, cuối cùng cũng vào đúng chủ đề:
“Em muốn ly hôn. Đơn ly hôn em đã soạn sẵn, sẽ nhờ người mang qua cho anh ký.”
Lần này anh không trả lời, chỉ còn tiếng “tút tút” kéo dài.