Tôi cất điện thoại lại, tiếp tục lau bàn:
“Thật ra vài năm trước công ty đó đã tìm đến tôi rồi, nhưng tôi thấy bọn họ chẳng đủ tiêu chuẩn gì cả. Dù có cho tôi mười cái gan, tôi cũng chẳng dám ký. Còn anh, vì tiền, đúng là không sợ chết.”
“Cô… cô lấy được cái này ở đâu?”
“Con người vì lợi mà đến, anh nghĩ sao?”
Sắc mặt Chương Trình xám xịt. Hắn không còn tâm trí đe dọa tôi nữa, lập tức quay đầu bỏ chạy.
Nửa tiếng sau, tai nghe bluetooth vang lên giọng một người lạ.
“Anh Chương, sao anh lại nghi ngờ em? Em mà nói chuyện này ra, chẳng phải em cũng bị lôi theo à? Khoan… cô ta nói đến giao dịch nội gián, hay là vụ bảo lãnh?”
Tôi nhướn mày, không nhịn được mà cười thầm.
Ồ, bất ngờ lớn đấy.
“Là vụ bảo lãnh… nhưng tôi tận mắt thấy ảnh chụp đoạn chat của hai người mà!”
“Có thể lắm chứ! Tôi nói với cô ta là tôi đã hối lộ anh à? Chẳng phải tự tìm đường chết sao?”
Khóe môi tôi khẽ nhếch lên – đây chính là câu tôi đang đợi.
“Khoan đã… anh Chương, trong túi anh là gì đang nhấp nháy thế kia?” Trong tai nghe vang lên giọng ngạc nhiên của đối phương.
“Chết rồi! Trúng bẫy rồi!”
Xem ra, máy ghi âm của tôi bị phát hiện rồi. Nhưng bấy nhiêu thôi… cũng đủ để lật đổ Chương Trình.
Tôi tháo tai nghe, hài lòng trích xuất đoạn ghi âm, gửi thẳng đến hòm thư của Ủy ban Kỷ luật.
Gửi kèm theo, là toàn bộ chứng cứ tôi thu thập được suốt thời gian qua.
Dù những bằng chứng này chưa đủ để kết tội hắn ngay lập tức, nhưng lại là cơ sở để cơ quan chức năng mở điều tra.
Còn đoạn tin nhắn dọa hắn — chỉ là một tấm ảnh ghép. Ai tinh mắt nhìn kỹ đều sẽ nhận ra sơ hở.
Nhưng tôi biết chắc, Chương Trình sẽ mắc bẫy. Vì hắn có tật… thì giật mình.
Cho hắn gặp người, dẫn dụ nói ra lời thật — đoạn ghi âm đó mới là đòn trí mạng cuối cùng của tôi.
“Xong việc rồi.”
Tin nhắn của Phó Duệ nhanh chóng được gửi đến.
“Tốt lắm. Tôi và lão Đỗ chuẩn bị vào họp cùng hội đồng quản trị. Nhờ vào ‘năm trăm triệu’ của cô, giờ tôi ngồi ở ghế trung tâm rồi.”
Tôi bật cười thành tiếng. Không ngờ một người lạnh lùng như cô ta mà nhắn tin cũng dài dòng ra phết.
“Cố lên nhé. Chương Trình đến rồi, tôi phải ‘tiếp khách’ đã.”
Tôi chống cằm, nhìn người đàn ông vừa xông vào với khuôn mặt vặn vẹo vì giận, trong lòng hả hê không kể xiết.
“Thẩm Tiểu Ngọc!” – Chương Trình gầm lên, “Cô nghĩ chỉ bằng một đoạn ghi âm vớ vẩn là có thể lật đổ tôi sao?”
Hắn giận dữ đập nát máy ghi âm xuống sàn, rồi vớ ngay chiếc ghế bên cạnh đập mạnh xuống đất, gỗ vụn văng tung tóe.
“Ôi trời, cái đó tôi mua ba triệu đấy.”
Chương Trình sững lại, chưa hiểu tôi đang nói gì.
“Tôi mua đắt vậy là vì nó có chức năng đồng bộ lên mây theo thời gian thực đấy.” Tôi mỉm cười nhìn hắn. “Nên dù anh có đập bao nhiêu lần… cũng vô dụng.”
Chương Trình môi run bần bật, nét mặt từ giận dữ chuyển thành tuyệt vọng.
“Tiểu Ngọc… tôi xin cô… xóa bản ghi âm đó đi.”
Tôi thong thả dọn đồ, mặc kệ hắn lúc mềm mỏng, lúc dọa nạt.
“Thẩm Tiểu Ngọc, cô đừng ép tôi!”
Tôi ngước lên, khẽ cười: “Sao? Giám đốc Chương định… giết người diệt khẩu?”
“Cô nghĩ là tôi không dám à?!”
Chương Trình bị dồn vào đường cùng, lao tới bóp chặt cổ tôi.
“Chương… khụ khụ… Chương Trình… nếu anh giết tôi… anh cũng không sống nổi…”
Hắn như không nghe thấy, tay càng siết mạnh.
“Muốn diệt khẩu gấp như vậy… xem ra… vụ tham ô này, ít nhất cũng đủ cho hai chục năm…”
Tôi gần như nghẹt thở, nhưng vẫn cố rít ra từng chữ:
“Còn… Trần Linh Linh… có… liên quan không…”
“Im mồm!” – mắt hắn đỏ ngầu – “Giết cô xong… sẽ chẳng ai biết chuyện gì cả!”
“Bốp!”
Một tiếng động lớn vang lên, Chương Trình trợn mắt, chưa kịp quay đầu thì đã ngã vật xuống đất.