1.
Lúc Hứa Tử An luống cuống xông lên xe ngựa của ta, ta đang trợn tròn mắt, bao cảnh cũ như đèn kéo quân lướt qua trong đầu.
Ta cúi đầu nhìn đôi tay trắng ngần, mịn màng như ngọc kia, làn da non nớt ấy chỉ khi chưa xuất giá mới có được—tim ta, chợt đập dồn dập.
Tuy đời trước ta thọ chung mệnh hết, nhưng quãng đời ấy, thật khổ sở vô cùng.
Chỉ vì một câu của Hứa Tử An, ta bị mang tiếng là nữ tử lấy quyền ép gả trạng nguyên.
Một đôi nhi nữ của ta cũng vì thế mà bị thiên hạ gièm pha, đến tuổi cặp kê vẫn không ai dám đến cầu thân.
“Cô nương? Cô nương?”
Hứa Tử An thấy ta không đáp, liền giơ tay vẫy trước mắt ta.
Thanh âm hắn kéo ta khỏi dòng hồi ức, ánh mắt dần trong trở lại.
Nhìn kẻ trước mặt, người từng hủy cả đời ta, ta không kìm được mà khẽ rụt lui về sau.
Hứa Tử An khẽ nhíu mày, đáy mắt thoáng hiện nét bất mãn, song cũng nhanh chóng che giấu.
“Tại hạ là Hứa Tử An, tân khoa trạng nguyên năm nay. Đột nhiên mạo phạm cô nương, thật là bất đắc dĩ. Bị đám người trước bảng vàng ép cưới đuổi gắt gao, không biết cô nương có thể nể mặt cho tại hạ trốn nhờ một lát?”
“Cô nương cứ yên tâm, tại hạ tuyệt đối không làm tổn hại chút nào đến danh tiết của người.”
Ta mặt không đổi sắc, trong lòng cười lạnh.
Hứa Tử An, vẫn là cái miệng ngọt ngào khéo léo như đời trước.
Danh tiết của ta, từ trước tới nay chưa từng nằm trong tính toán của hắn.
Người ở trước nha môn mỗi lúc một đông, tiếng ồn ào ngoài xe vang lên không dứt.
Ta chậm rãi mở miệng: “Ồ? Dưới bảng bắt rể, chẳng phải đã thành toàn cho biết bao lương duyên? Công tử sao lại bày ra vẻ mặt không tình nguyện thế?”
“Cô nương không biết đấy thôi, tại hạ xưa nay luôn coi trọng hôn nhân đại sự, phải là hai bên tình ý tương thông mới được. Sao có thể vì bị người ta bắt rể mà tùy tiện thuận theo?”
Hứa Tử An ánh mắt sáng quắc nhìn ta, không gian trong xe chật hẹp, nhưng hắn vẫn ung dung nho nhã, nhẹ nhàng xòe chiếc quạt trong tay.
Đời trước, ta chính là bị lời hắn làm cảm động, giữa lúc lời đồn lan khắp nơi, mới hạ quyết tâm gả cho hắn.
Nhưng giờ nghe lại, chỉ thấy hắn vòng vo tránh né, nghe thật chói tai.
Hắn chẳng qua không chịu bị bắt rể, là bởi trong lòng đã sớm có người định thành thân—chính là cô thanh mai nơi quê cũ.
Hai người đã hẹn ước, ngày hắn công thành danh toại, sẽ về quê rước nàng về làm thê tử.
Thậm chí tiền bạc lên kinh ứng thí cũng có phần góp sức của nàng.
Ta không biết vì sao hắn không từ chối thánh chỉ, là không muốn hay không dám.
Nhưng chuyện hắn cùng người kia, từ đầu đến cuối chưa từng nói với ta một lời.
Ân oán giữa họ, cớ gì phải kéo cả một đời ta xuống nước?
Nghĩ đến cảnh đời trước hắn thốt ra lời nhục nhã trước khi lâm chung, ta nghiến chặt răng, lửa giận bừng bừng thiêu đốt trong lòng.
Hận ý khiến cả thân thể ta run lên bần bật, cuối cùng không thể nhịn được nữa, ta vung chân đá mạnh một cú, tống hắn ra khỏi xe ngựa.
“Kẻ nào vô lễ, cút!”
2.
Hứa Tử An lăn mấy vòng dưới đất mới lồm cồm bò dậy.
Trên thân chiếc áo gấm xanh thẫm dính đầy tro bụi, cả người chật vật thảm hại.
“Vô lễ! Ngươi dám—”
Hắn cau mày, ánh mắt lập tức lạnh đi, nhìn ta, giọng gằn như trách mắng, mang theo khinh thường rõ rệt.
Lòng ta giật thót—ánh mắt và khí thế kia, nếu không phải qua mấy chục năm làm quan hưởng lộc, sao có được?
Chỉ một ánh nhìn, ta liền hiểu ra.
Hứa Tử An… cũng đã trọng sinh rồi.
“Đường đường là tân khoa trạng nguyên, lại không biết lễ nghĩa? Tiểu thư nhà ta là nghĩa nữ của hoàng hậu, quận chúa Tư Dao. Ngươi dám tự tiện xông vào xe ngựa của quận chúa, là chán sống rồi sao?!”
Nha hoàn Bảo Liên của ta, chống nạnh giơ tay chỉ thẳng vào mặt hắn quát lớn.
Ta lạnh lùng cười thầm.
Danh tiết của ta, hắn nào từng để tâm?
Hắn chỉ mong ta xấu hổ đến cực điểm, phải lấy thân báo đáp hắn ngay tại chỗ mới vừa lòng.
Sắc mặt Hứa Tử An biến đổi, định bước lên phân trần.
Ta khẽ nhấc tay, giọng lạnh nhạt vang lên:
“Người đâu, đánh. Để trạng nguyên gia học trước vài điều quy củ chốn hoàng cung. Kẻo sau này vào cung làm quan, lại chê cười cho thiên hạ.”
“Đến lúc ấy, chỉ sợ… ngay cả cái mạng cũng chẳng giữ được.”
Hai gã gia đinh lập tức xông tới, không nói một lời, giơ tay là đá/nh.
Người trên phố xôn xao bàn tán.
Tân khoa trạng nguyên bị đánh ngay giữa đường, sẽ là chuyện cười lan truyền khắp kinh thành suốt mấy ngày tới.
Từ khi biết bản thân trọng sinh, lòng ta vẫn luôn thấp thỏm không yên, nay nhìn hắn bị đá/nh đến mặt mày bầm dập, mới cảm thấy hả hê phần nào.
Một là trút giận cho những uất ức đời trước.
Nhưng quan trọng hơn, ta muốn để mọi người đều thấy rõ:
Là Hứa Tử An tự tiện xông vào xe ngựa của ta.
Danh tiết của ta, đời này tuyệt đối không thể để hắn làm hoen ố nữa.
“Dừng tay! Dừng tay! Ta là trạng nguyên do thánh thượng đích thân chỉ định! Bọn nô tài các ngươi muốn mất đầu cả đám hay sao?!”