“Thật không?”
Đôi mắt anh sáng rực lên.
“Thật.”
“Vậy…”
Yết hầu anh khẽ động đậy, ánh mắt rơi xuống môi tôi.
“Anh có thể hôn em không?”
Tôi kiễng chân, hôn nhẹ lên môi anh một cái.
“Anh nói xem?”
Tống Trì sững người mất một giây, rồi lập tức phản ứng lại, mạnh mẽ ôm lấy gáy tôi, kéo tôi vào một nụ hôn sâu.
Mùi vị chanh xanh trong miệng anh ngọt đến phát ngấy.
7
Tôi và Tống Trì chính thức ở bên nhau.
Khi tin này lan ra khắp trường, ai nấy đều không dám tin.
Bởi trong mắt mọi người, Tống Trì là nam thần lạnh lùng, còn tôi chỉ là cô học sinh gương mẫu chỉ biết học hành.
Nhìn kiểu gì cũng thấy không hợp.
Nhưng chỉ có tôi mới biết, sau lưng cậu ấy dính người đến mức nào.
Ngay ngày hôm sau khi xác lập mối quan hệ, Tống Trì đã đổi ảnh đại diện WeChat thành avatar đôi với tôi.
ID cũng đổi thành “Trì của Nhuyễn Nhuyễn”.
Quê đến phát khóc.
Nhưng tôi không bảo anh đổi lại, vì sau khi đổi xong anh nhìn tôi bằng ánh mắt chờ được khen… đáng yêu đến mức không nỡ từ chối.
Tài khoản “quân sư” kia, anh vốn định xóa.
Nhưng tôi ngăn lại.
“Giữ lại đi.”
Tôi nói.“Xem như kỷ niệm.”“Kỷ niệm gì cơ?”“Kỷ niệm một người từng diễn vai đa nhân cách để theo đuổi crush.”
Tống Trì đỏ mặt, định giật điện thoại.“Xóa đi xóa đi!”“Đó là vết nhơ trong sự nghiệp yêu đương của anh!”
Tôi giơ cao điện thoại.“Không cho xóa!”
“Nếu sau này anh dám bắt nạt em, em sẽ in toàn bộ tin nhắn đó ra, dán lên bảng thông báo của trường!”
Tống Trì lập tức ngoan như cún.“Không dám không dám!”
“Cho anh mượn mười lá gan cũng không dám bắt nạt em đâu!”
Còn Giang Tự “chính hiệu”, từ sau trận bóng rổ lần đó, thấy hai đứa tôi là né thẳng.
“Không chịu nổi.”
Gặp tụi tôi đang đút cho nhau ăn trong căng tin, anh ấy lập tức bưng khay cơm qua bàn bên cạnh ngồi.
“Ngập tràn mùi mắm tình yêu.”
Tống Trì hớn hở gắp cho tôi một miếng thịt kho tàu.
“Mùi ghen tị của cẩu độc thân đó thôi.”
Giang Tự đẩy gọng kính, lạnh lùng phản công:
“Không biết ai đấy.”
“Nửa đêm ôm điện thoại cười như đứa khùng.”
“Còn hỏi tôi ‘nếu lỡ làm bạn gái giận thì nên quỳ lên bàn phím hay quỳ lên sầu riêng thì tốt hơn’.”
Mặt Tống Trì lập tức tối sầm.
“Anh ăn cơm cũng không ngậm miệng được à!”
Tôi nhìn hai người họ khẩu chiến qua lại, cười đến mức nghiêng ngả.
Thanh xuân chắc là như vậy đấy.
Vừa ồn ào cãi cọ, lại vừa chân thật đến lạ.
Học kỳ hai năm ba, Tống Trì bắt đầu chuẩn bị thi cao học.
Tôi cũng bắt đầu chạy thực tập.
Chúng tôi vẫn như cũ, mỗi ngày cùng ăn cơm, cùng học bài.
Cái tài khoản “quân sư” từng nhắn tin cho tôi mỗi ngày, từ lâu đã không còn xuất hiện nữa.
Thay vào đó là tin nhắn sáng tối đều đặn của Tống Trì:
【Chào buổi sáng, bảo bối.】
【Ngủ ngon nhé, bảo bối.】
Nghe thì sến thật, nhưng tôi lại thấy ấm lòng.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn mở lại những đoạn chat cũ với “quân sư”.
Xem lại những lời dò xét vụng về, những sự quan tâm đầy cẩn trọng ngày ấy.
Lòng vẫn thấy ấm áp.
Bởi vì khi đó, dù anh dùng thân phận của người khác, nhưng tình cảm mà anh dành cho tôi… là thật.
8
Năm tư đại học, Tống Trì quyết định đi du học.
Tới ngôi trường đứng đầu thế giới về thiết kế kiến trúc.
Ngày nhận được thư mời nhập học, anh cầm giấy báo trúng tuyển, đứng dưới ký túc xá chờ tôi.
Không hề có vẻ mặt hào hứng như tôi tưởng tượng.
Ngược lại, sắc mặt lại trầm lặng nặng nề.“Sao vậy?”
Tôi chạy tới, thấy khuôn mặt anh nhăn lại đầy lo lắng.“Thi không đỗ à?”“Thi đỗ rồi.”
Anh đưa tôi tờ giấy báo.“Vậy thì tốt quá còn gì!”Tôi ôm chầm lấy anh, kích động không thôi.
“Em biết mà, anh giỏi nhất!”
Tống Trì không nói gì, chỉ ôm tôi thật chặt.
Chặt đến mức như muốn ôm tôi tan vào xương tủy.
“Nhưng mà… phải đi hai năm.”
Giọng anh nghèn nghẹn.
“Hai năm không được gặp em, chắc anh phát điên mất.”
Lòng tôi cũng dâng lên một cảm giác chua xót.
Yêu xa—lại còn là yêu xa xuyên biên giới.
Đó là một thử thách cực lớn với bất kỳ cặp đôi nào.
Nhưng tôi không thể để lộ điều đó.
Nếu tôi khóc, anh nhất định sẽ không đi nữa.
“Hai năm trôi qua nhanh lắm.”
Tôi vỗ vỗ lưng anh, cố tỏ ra nhẹ nhàng.
“Hơn nữa bây giờ công nghệ hiện đại như vậy, tụi mình có thể gọi video mỗi ngày mà.”
“Không giống đâu…”Anh dụi mặt vào hõm cổ tôi, giọng ấm ức.“Không sờ được.”
“Không ôm được.”“Cũng không hôn được.”Mặt tôi nóng bừng lên.“Đồ lưu manh.”
“Dù sao thì anh không đi nữa.”Anh bắt đầu làm nũng.“Anh học trong nước cũng được.”
“Trong nước cũng có nhiều trường tốt mà.”“Không được!”
Tôi đẩy anh ra, nghiêm túc nhìn vào mắt anh.“Đây là ước mơ của anh.”“Anh đã cố gắng suốt bao lâu nay.”
“Không thể vì em mà từ bỏ.”“Nhưng mà…”“Không nhưng nhị gì hết.”Tôi nâng mặt anh lên, trịnh trọng nói:“Tống Trì.”
“Nếu anh vì em mà từ bỏ giấc mơ, sau này anh nhất định sẽ hối hận.”
“Còn em… em cũng sẽ áy náy cả đời.”
“Em không muốn tình yêu của tụi mình…”“Biến thành xiềng xích trói buộc lẫn nhau.”
Tống Trì nhìn tôi, vành mắt dần đỏ lên.Một lúc lâu sau, anh khẽ thở dài.
Lại ôm tôi thật chặt.“Lâm Nhuyễn.”“Sao em lại hiểu chuyện như vậy chứ…”
“Hiểu chuyện đến mức khiến anh đau lòng.”
Tôi khẽ mỉm cười.Nhưng nước mắt… vẫn lặng lẽ rơi xuống.
Thật ra…Em cũng muốn một lần không hiểu chuyện mà.