Ta nhìn gương mặt tái nhợt trong gương, khẽ thì thầm với khoảng không trước mặt:“Ta biết ngươi đang ở đây.”
“Ngày mai là kỳ hạn ba ngày. Sau khi rút cạn tình cảm ta dành cho Phó Trầm Ngọc, hãy đưa ta trở về nhà đi.”
3
Cánh cửa đột ngột bị đẩy mạnh ra, Phó Trầm Ngọc xông thẳng vào phòng, ánh mắt tràn đầy đau xót, sải bước về phía ta.
“Nha hoàn nói nàng ngất xỉu, bản vương lập tức quay về. Nàng thế nào rồi? Lang trung có nói ra nguyên nhân không?”
Ta nhìn thấy trên mặt hắn vẫn còn lấm tấm mồ hôi, hẳn là đã thúc ngựa phi nước đại trở về.Vẻ lo lắng nơi hàng mày ánh mắt ấy trông cũng không giống giả vờ.
Ta bỗng muốn bật cười.Hắn diễn kịch trước nay luôn nghiêm túc như vậy. Chân tình đến mức này, cũng không sợ có một ngày… thật sự động lòng với ta sao?
“Lang trung nói không tra ra nguyên nhân. Nhưng ta nghe nói trong giang hồ có một Hiệu cầm đồ số Tám, có thể chữa được những chứng bệnh nan y. Ta nghĩ…”
Còn chưa dứt lời, Phó Trầm Ngọc đã chau mày, cắt ngang lời ta.
“Những truyền thuyết mê tín như vậy nàng cũng tin sao?”
Dường như nhận ra phản ứng của mình có phần quá mức, hắn liền đưa tay ôm lấy ta, giọng nói chậm lại, dịu đi.
“Diệu Diệu, nàng sốt đến hồ đồ rồi. Thứ nàng cần gặp là thái y, chứ không phải cái Hiệu cầm đồ số Tám gì đó. Ngày mai, bản vương sẽ mời toàn bộ thái y trong cung đến, xem bệnh cho nàng.”
Ta cúi mắt xuống, im lặng không nói lời nào.
Đúng lúc ấy, Khương Nguyệt từ ngoài cửa bước vào. Trên mặt nàng thoáng lộ vẻ kinh ngạc, giọng nói tràn đầy lo lắng:
“Ôi… ta không ngờ bệnh tình của tỷ tỷ lại nghiêm trọng đến vậy. Nhưng Phó ca ca, những điều tỷ tỷ nói cũng không hẳn là chuyện bịa đặt.”
Nàng quay sang nhìn ta, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười:“Dạo gần đây, vận khí của ta bỗng nhiên tốt lên rất nhiều. Chứng ho dai dẳng bao năm cũng tự nhiên khỏi hẳn, lại còn có cơ hội trở thành hoàng thương, mọi việc đều thuận buồm xuôi gió, ngày nào cũng vui vẻ. Với tình trạng như thế này, ta thật sự nghi ngờ có liên quan đến Hiệu cầm đồ số Tám.”
“Thà tin là có còn hơn tin là không. Phó ca ca, hay là đưa tỷ tỷ đến đó xem thử?”
Đáy mắt ta chấn động dữ dội.Ta nhìn thẳng về phía Khương Nguyệt.
Nàng ta… dường như biết rất rõ chuyện giao dịch.
“A Nguyệt, đừng nói bậy.” Phó Trầm Ngọc quay đầu quở trách, nhưng giọng nói lại dịu dàng đến mức gần như tan chảy, “Nàng đã chịu khổ nhiều như vậy, nay được khổ tận cam lai cũng là điều nên có.”
Một nỗi lạnh lẽo tràn lên tim ta.Ta khẽ bật cười tự giễu.
Hóa ra, ta chính là cái giá phải trả cho cái gọi là “khổ tận cam lai” của Khương Nguyệt.
Khương Nguyệt mỉm cười, nụ cười ngọt ngào đến mức chói mắt.
“Là ta nói sai rồi. Ta sẽ đi nấu cho tỷ tỷ một bát canh bổ để tạ lỗi.”
Phó Trầm Ngọc bế ta đặt lên giường, giọng nói dịu dàng:“A Nguyệt chưa từng làm những việc này. Bản vương sang xem thử, kẻo nàng ấy nấu không hợp khẩu vị của nàng. Nhân tiện… bản vương cũng có thể tự tay nấu cho nàng một bát.”
Trước kia, một vương gia cao cao tại thượng chịu xuống bếp vì ta, ta đã cảm động đến rơi nước mắt.
Hắn chỉ ôm ta vào lòng, đầu ngón tay ấm áp khẽ chạm lên chóp mũi ta.“Nếu Diệu Diệu thích, bản vương sẽ nấu cho nàng mỗi ngày.”
“Bản vương muốn Diệu Diệu trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất.”
Thật ra, ta cũng không ngây thơ đến mức nghĩ rằng trong lòng hắn chỉ có mình ta.Dù sao hắn cũng là vương gia, chỉ cần trong tim hắn có một góc nhỏ dành cho ta, thế là đủ rồi.
Ta đã rất thỏa mãn.
Nhưng ta không ngờ…Đến cả một góc nhỏ ấy, ta cũng không có.
Tất cả tình yêu của hắn, đều là giả dối.
Nỗi đau trong tim vừa đắng vừa dài.Nước mắt ta rơi rồi lại rơi.Thế nhưng chẳng bao lâu sau, ký ức lại trống đi một mảng, nỗi bi thương tột cùng nơi tim dần tan biến, chỉ còn lại cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới.
Ta đưa tay vuốt nhẹ bụng mình, vừa cười vừa rưng rưng nước mắt:“Cố nhịn thêm chút nữa. Ngày mai… mẫu thân sẽ cùng con rời đi.”
4
Sáng sớm ngày hôm sau, Khương Nguyệt bưng một bát canh bổ bước vào.
Nàng đưa bát canh đến trước mặt ta, khóe môi khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười gần như không thể nhận ra.
“Uống một ngụm đi, tỷ tỷ. Bát canh bổ này được hầm từ xương chân suốt sáu canh giờ đấy.”
Mùi đắng nồng gay mũi lập tức ập tới, cảm giác buồn nôn dâng thẳng lên lồng ngực.
Ta nhìn nàng, sắc mặt tái nhợt.“Không cần. Quan hệ giữa ta và muội, vẫn chưa thân thiết đến mức đó.”