Ánh bình minh vừa lên chiếu lên gương mặt non nớt của Niên Niên.Ta bỗng hiểu ra món quà bí ẩn mà hệ thống từng nhắc đến.
Và cũng chợt hiểu rằng, trên đời này thật sự có những mối dây ràng buộc có thể xuyên qua thời không, rồi dùng một cách khác… quay trở về bên ngươi.
Những năm tháng sau đó, ta dùng số tiền còn lại tài trợ cho trại trẻ mồ côi, rồi dẫn Niên Niên đi khắp nơi trên thế giới.
Vài năm trôi qua, ngay khi ta tưởng rằng cuộc sống sẽ cứ thế bình dị và viên mãn mãi mãi, hệ thống… lại một lần nữa xuất hiện.
Hắn thỉnh cầu ta quay trở về thế giới cổ đại, nói rằng sẽ ban cho ta vô số tài phú để làm bù đắp.
Ta không hiểu vì sao lại gọi đó là bù đắp, còn định hỏi thêm vài câu.
Hệ thống liền gấp gáp nói:
“Giao dịch ban đầu của ngươi đã phát sinh vấn đề. Người giao dịch ấy mưu đồ soán vị, làm rối loạn trật tự của thế giới, hơn nữa còn cố chấp đòi gặp ngươi bằng mọi giá!”
Lần đầu tiên ta thấy hệ thống vội vã đến như vậy, đành phải đồng ý, với điều kiện là nhất định phải mang theo Niên Niên cùng xuyên trở về.
Thế là ta dẫn Niên Niên quay lại thế giới cổ đại ấy.
7
Chúng ta đáp xuống giữa ngự hoa viên trong hoàng cung.
Vừa chạm đất, đã có một người đàn ông xa lạ lao tới ôm chặt lấy ta.Đôi mắt hắn đỏ ngầu, trên mày còn vương những giọt m/á/u bắn lên.
“Diệu Diệu, ta biết mà… ta biết nàng nhất định không nỡ bỏ lại ta.”
Hắn trông rất cao quý, khí chất uy nghiêm, vậy mà lúc này lại chật vật đến thế.Ta không hiểu vì sao hắn lại trở nên như vậy.
Ta thoát khỏi vòng tay hắn, kéo Niên Niên ra sau lưng, lạnh nhạt nhìn hắn:
“Ngươi là đối tượng giao dịch của ta sao?”
“Giữa chúng ta… đã giao dịch những gì?”
Như bị câu nói ấy đ/â/m trúng tim, gương mặt người đàn ông lộ ra vẻ bi thương, toàn thân run rẩy.
“Là ta.”
“Nhưng Diệu Diệu, ta thật sự biết sai rồi. Ta không nên đem nàng ra giao dịch, không nên để người khác làm tổn thương nàng. Những năm nàng không còn ở đây, mỗi ngày mỗi đêm ta đều phát điên tìm kiếm nàng.”
“Ta đã biết tất cả đều là lời dối trá do Khương Nguyệt bày ra. Nàng ta khiến ta tưởng rằng nàng nợ nàng ta quá nhiều, nên ta mới đem đứa con của chúng ta và tình cảm của nàng ra trao đổi. Tất cả đều là lỗi của ta. Ta mù quáng, ta ngu muội.”
“Ta đã để nàng ta phải trả mạng cho đứa con của chúng ta rồi…”
Chưa kịp để hắn nói hết, ta đã cắt ngang.
“Nếu ngươi là đối tượng giao dịch của ta, thì việc ta quay lại thế giới này chỉ là muốn khuyên một câu: đừng tiếp tục sai lầm nữa.”
“Giờ đã gặp mặt rồi, nhiệm vụ cũng xem như hoàn thành, ta… cũng nên trở về thôi.”
Đồng tử người đàn ông đột ngột co rút lại.Bởi vì từ đầu đến cuối, vẻ mặt ta hoàn toàn không bị lời hắn lay động, không có lấy một tia cảm xúc.
Thậm chí… chỉ muốn rời đi càng sớm càng tốt.
Hắn bỗng siết chặt cổ tay ta, đôi mắt đỏ ngầu mang theo áp lực cưỡng ép, giọng nói căng cứng:
“Không thể.”
“Diệu Diệu, nàng quên hết cũng tốt. Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu, quên đi tất cả những ký ức không vui kia.”
“Nhưng lần này… ta tuyệt đối sẽ không để nàng rời khỏi bên cạnh ta nữa.”
Niên Niên thấy hắn có ý bất lợi với ta, lập tức chắn trước mặt ta.Cậu bé dùng hết sức lực đẩy người đàn ông kia một cái.
“Nghe giọng điệu của ông, có vẻ như ông đã làm rất nhiều chuyện sai với mẹ tôi.”
“Nhưng mẹ tôi bây giờ sống rất tốt. Mẹ không muốn quay lại nơi này, thậm chí… còn không quen biết ông.”
“Làm sai rồi thì đừng tiếp tục sai nữa. Đạo lý mà một đứa trẻ như tôi còn hiểu, lẽ nào ông lại không hiểu sao?”
Lúc này người đàn ông mới chú ý đến đứa trẻ vẫn luôn đứng phía sau ta.Hắn nhìn Niên Niên, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, đôi mắt phượng như muốn rỉ ra m/á/u.
“Không thể nào…”
“Vì sao đứa trẻ đó… lại giống ta đến như vậy?”
Ta không trả lời.Chỉ ôm chặt Niên Niên vào lòng, chuẩn bị khởi động hệ thống để trở về nhà.
Thế nhưng hệ thống… lại chậm chạp không có bất kỳ hồi đáp nào.
Người đàn ông nhìn ta, ánh mắt vỡ nát, giọng nói khàn đặc:
“Diệu Diệu, ta đã nói rồi. Lần này… ta tuyệt đối sẽ không để nàng trốn thoát nữa.”