Cô đưa tay, khẽ lau đi những giọt nước còn sót lại.
Ba năm qua, chẳng phải chính cô cũng luôn nhớ nhà sao?
Nếu có thể, cô nào không muốn con có một gia đình ấm áp đủ đầy.
Nhưng mọi nỗ lực của cô, cuối cùng chỉ là vô ích.
Trong cuốn truyện này, cô vốn chỉ là vai nữ phụ độc ác.
Cố gắng đến mấy cũng chỉ đổi được số phận không chết yểu, còn muốn thay đổi vận mệnh của Tiểu Tùng, chỉ có cách đưa con tránh xa đôi nam nữ chính.
Nghĩ đến Cố Chính Khâm và Tống Tri Tình, thiếu cô cản đường, chắc họ đã sớm sống hạnh phúc.
Nếu nhớ không lầm, ngay thời điểm này, đứa con đầu lòng của họ đã chào đời.
Tốt thôi. Vậy thì cô, người không còn liên quan, sẽ biến mất khỏi thế giới của họ.
Phó Vũ Vi nằm xuống, ôm thân hình nhỏ bé mềm mại của con.
Đời này, cô chỉ cầu con trai bình an lớn lên.
Sáng sớm hôm sau, cô dậy từ rất sớm.
Chuẩn bị bữa sáng xong, lại gói vài quyển sách con thích mang sang gửi Tiểu Tùng cho bà Lưu trông.
Bà Lưu thân thiết nắm tay cô:
“Tiểu Phó, vậy nhờ cô nhé.”
Phó Vũ Vi cười nhẹ:
“Có gì đâu mà nhờ, chuyện nhỏ thôi.”
Sắp xếp ổn thỏa, cô lên xe đi đón cháu gái của bà Lưu ở ga tàu.
Cổng ga chật ních người.
Cô lấy tấm bảng bà Lưu đưa từ trong túi ra, để dễ nhận người.
Nhưng vừa nhìn chữ trên bảng, cô giật mình sững lại.
Trên đó viết: Cháu gái – Tống Tri Tình.
Một thoáng ngây người, cô trấn an bản thân: chắc chỉ trùng tên thôi.
Nghĩ vậy, cô giơ cao bảng.
Thế rồi, từ trong đám đông, một gương mặt quen thuộc xinh đẹp chen tới.
Hai ánh mắt giao nhau, cả hai đều khựng lại.
Người kia, quả thật chính là Tống Tri Tình.
Cả hai đều kinh ngạc.
Tống Tri Tình hồi thần nhanh, nắm lấy tay Phó Vũ Vi, tỏ vẻ vui mừng:
“Chị Vũ Vi, thật không ngờ gặp chị ở đây! Chị rời khỏi Hoa huyện, thì ra là tới đây à?”
Phó Vũ Vi miễn cưỡng cười, rút tay lại.
“Ừ.”
Cô cố nén tò mò, vẫn hỏi:
“Em ở Hoa huyện yên ổn, sao lại tới đây?”
Tống Tri Tình cười rạng rỡ:
“Chị không biết đâu, anh Chính Khâm sắp được điều tới đóng quân ở đây, em là…”
Nói đến đây, cô ta ngập ngừng, làm ra vẻ áy náy: