1
Tuyết rơi quá dày, từng mảng như bông xé vụn, phủ kín bầu trời.
Tôi đứng dưới mái hiên ngoài cổng nghĩa trang, lấy điện thoại ra.
Lần thứ hai gọi cho Tống Vân Thâm.
Chuông vang được vài giây thì bị người ta ngắt máy.
Tôi sững lại.
Từng hạt tuyết bị gió cuốn, tạt thẳng vào mặt tôi, lạnh buốt đến tận xương.
Lúc đưa tôi đến nghĩa trang, Tống Vân Thâm từng nói hôm nay tuyết lớn, anh sẽ đến sớm để đón tôi về.
Thế mà giờ tuyết đã rơi đầy trời, con đường núi ngoằn ngoèo hun hút vẫn không thấy bóng dáng anh đâu.
“Cô gái, nếu còn không xuống núi, e là không kịp nữa đâu.”
“Chờ tuyết phủ kín núi rồi thì xe không vào được cũng chẳng ra được.”
Ông bác trông nghĩa trang đi ra, xoa xoa đôi tay, vẻ mặt đầy lo lắng.
Tôi mím môi, gọi lần thứ ba.
Tiếng chuông vẫn đổ dài, khi gần kết thúc thì đột ngột có người bắt máy.
Tôi chợt thấy lòng ấm lại, ngay sau đó là một cơn tủi thân dâng lên chua xót.
“Vân Thâm…”
Nhưng âm thanh truyền đến tai đông cứng của tôi lại không phải giọng Tống Vân Thâm,
mà là một giọng nữ xa lạ, dịu dàng và quyến luyến.
“Xin chào, cô tìm Vân Thâm sao? Anh ấy giờ không tiện nghe điện thoại.”
2
Tai tôi như ù đi, toàn thân như có máu dồn lên tận đỉnh đầu.
Sáng nay, Tống Vân Thâm bất ngờ mặc chiếc sơ mi trắng anh chưa từng đụng tới, nhưng lại chọn một chiếc cà vạt cũ kỹ, lỗi mốt từ lâu.
Lúc anh quay về đưa tôi đến nghĩa trang buổi trưa, tôi phát hiện anh đã cắt tóc, cả người trông tươi sáng hơn hẳn.
Tâm trạng dường như đang rất tốt.
Một người xưa nay tính tình điềm đạm, vậy mà hôm nay lại dịu dàng hơn thường lệ.
Khi ra khỏi nhà, anh hiếm khi đích thân quàng khăn cho tôi.
Ba năm sau kết hôn, đây là một trong số ít lần giữa tôi và Tống Vân Thâm có chút dịu dàng.
Tôi không nói nên lời, chỉ ngẩn ngơ nhìn tuyết rơi mỗi lúc một dày.
Giọng nữ nhẹ nhàng lại vang lên bên tai:
“Xin hỏi… cô còn nghe không?”
“Có phải gọi nhầm rồi không?”
“Lạ thật đấy…”
Người phụ nữ ấy dịu dàng làu bàu, rồi dứt khoát cúp máy.
3
Tôi đưa bác trông mộ ít tiền, ông lái chiếc xe van cũ đưa tôi xuống núi.
Lúc tôi về đến Tĩnh Viên, trời đã khuya.
Đó là ngôi nhà tân hôn của tôi và Tống Vân Thâm.
Vào mùa tuyết, nơi ấy đặc biệt yên ắng và thanh nhã.
Tắm nước nóng xong, tôi đứng trước cửa thư phòng của anh rất lâu, rồi vẫn quyết định đẩy cửa bước vào.
Ngày thứ hai sau khi kết hôn, anh từng lạnh lùng dặn dò:
“Đừng tùy tiện vào thư phòng của anh.”
“Nếu nhất định phải vào, cũng không được chạm vào bất cứ thứ gì trong đó.”
Từ nhỏ tôi đã thích anh, nên lời anh nói, tôi luôn ngoan ngoãn làm theo.
Nhưng giờ đây, tôi đang đứng trước bàn làm việc của anh, nhặt lên quyển sách úp mặt trên bàn.
Bên trong, kẹp một bức ảnh nhỏ.
Ảnh đã cũ.
Cô gái trong ảnh có gương mặt non nớt, ngây thơ, cười với ống kính bằng ánh mắt dịu dàng pha chút e thẹn.
Mặt sau bức ảnh có vài dòng chữ nhỏ:
Tặng Vân Thâm — Lâm Tĩnh.
Bên dưới dòng chữ đó, là nét bút của Tống Vân Thâm:
“Nhớ em, nghĩ về em, đêm ngày chẳng quên.”
4
Nước mắt vừa rơi xuống, tôi lại bất giác bật cười.
Ngôi nhà tân hôn của chúng tôi tên là Tĩnh Viên.
Tôi từng nghĩ, cái tên ấy xuất phát từ vẻ đẹp thanh nhã, tĩnh lặng của nơi này.
Mãi đến hôm nay, tôi mới chợt bừng tỉnh như có người dội gáo nước lạnh.
Có lẽ… là vì cô ấy tên Lâm Tĩnh, nên mới có cái tên Tĩnh Viên.
Tôi đặt bức ảnh xuống, lau khô nước mắt, lại không nhịn được cười khẩy chính mình vì mãi mới nhận ra mọi thứ.
Thật ra, đã có rất nhiều dấu hiệu rồi.
Dạo gần đây, Tống Vân Thâm bỗng thường xuyên bay sang Pháp.
Tôi vẫn nghĩ đó là công việc, nên không để tâm.
Thế rồi suốt gần một tháng, người từng khao khát chuyện chăn gối như anh… bỗng dưng lạnh nhạt hẳn đi.
Thậm chí, đêm hôm trước, tôi ngượng ngùng chủ động gần gũi, anh lại gạt tôi ra.
Rõ ràng là…
Từ khi cưới nhau, anh gần như đêm nào cũng muốn tôi.
Sự cuồng nhiệt nơi giường ngủ của anh luôn khiến tôi quên mất ban ngày anh lạnh nhạt và ít lời biết chừng nào.
Đến tận giờ phút này, tôi mới nhận ra— hóa ra tất cả chỉ là một vở kịch mà tôi tự mình độc diễn.
Nhưng nếu lòng anh đã có người khác từ trước, vậy ba năm trước, tại sao lại say rượu rồi bám lấy tôi không buông?
Tối sinh nhật năm 21 tuổi,
Tống Vân Thâm trong men rượu xộc thẳng vào phòng tôi.
“Chu Hồi, em thèm muốn đến thế sao?”
Anh xé chiếc váy ngủ mỏng manh của tôi, ánh mắt sâu đen tràn đầy dục vọng cuộn trào.
“Vậy thì anh cho em. Thỏa mãn em.”
Anh cúi xuống hôn tôi, hôn đến bỏng rát, mãnh liệt.
Khi tiến vào cũng chẳng có chút dịu dàng, thô bạo đến lạnh người.
Tôi khi đó vừa sợ, vừa đau, nhưng trong lòng lại có một niềm vui ngấm ngầm dâng trào—
tình yêu đơn phương nhiều năm như được đền đáp trong một đêm.
Giữa lúc thân mật nhất, anh cứ quấn lấy tôi không chịu rời:
“Đừng đẩy anh ra…”
“Đừng từ chối anh nữa, được không? Hãy nói em yêu anh… sẽ mãi mãi không rời xa anh…”
Tôi nhẫn nhịn xấu hổ và đau đớn, lặp đi lặp lại câu "em yêu anh", trái tim như muốn bùng nổ vì hạnh phúc, chỉ mong có thể moi tim mình dâng trọn cho anh.
Sao tôi có thể ngờ— đêm ấy, Tống Vân Thâm không hề mất kiểm soát vì rượu,
không phải vì tình cảm sâu nặng khó kiềm chế.
Anh chưa từng yêu tôi.
Chưa bao giờ.