Anh gấp rút ôm con:
“Đường Đường, không được gọi bậy, là dì Uyển chiều con thôi.”
Mẹ cô mỉm cười lắc đầu:
“Gọi thì gọi, cũng chẳng khác nào cháu gái ruột của chúng ta.”
Dù sao, đứa nhỏ mồ côi mẹ từ bé, thật đáng thương.
Nán lại đôi phút, Thẩm Châu Bạch lấy cớ trời khuya, xin về.
Bị mẹ hối, Chu Cẩm Uyên tiễn anh ra ngoài.
Ánh trăng nhàn nhạt, anh dắt con, đỡ gọng kính, ánh mắt mang theo áy náy:
“Lại làm phiền chị.”
Cô khoát tay:
“Đã nói rồi, tôi là mẹ nuôi của nó, chẳng có gì phiền cả.”
Anh mỉm cười:
“Con, chào mẹ nuôi đi.”
Chu Cẩm Uyên nhìn hai bóng lưng xa dần, ngước mắt thấy vầng trăng lưỡi liềm.
Kéo chặt áo khoác, tuy không có tuyết, nhưng đầu xuân vẫn còn se lạnh.
Ngay khi xoay người, một tiếng gọi vang lên:
“Uyên Uyên…”
Thanh âm quen thuộc khiến cô không dám tin, quay phắt lại.
Dưới gốc cây, Giang Tự Dương trong quân phục, nhìn cô đầy kích động.
Khoảnh khắc sau, anh sải bước chạy tới.
“Em sao lại ở đây?”
Chu Cẩm Uyên theo bản năng lùi mấy bước, gương mặt lạnh nhạt.
Ký ức chợt ùa về – kiếp trước, bao lần cô năn nỉ anh về nhà ăn Tết cùng mình.
Đổi lại chỉ là câu:
“Tôi bận, lấy đâu ra thời gian.”
Chương 7
“Anh đến tìm em, đã hai tháng rồi, giận đến mấy cũng nên nguôi chứ?”
Giang Tự Dương nhìn Chu Cẩm Uyên hai tháng không gặp như biến thành người khác.
Trong mắt anh tràn đầy tình ý dành cho cô.
Chu Cẩm Uyên khẽ nhíu mày: “Đồng chí Giang, xin gọi tôi là Đồng chí Chu, hoặc Chu Cẩm Uyên .”
“Còn nữa, chúng ta đã ly hôn rồi.”
Thái độ lạnh lùng ấy khiến mắt Giang Tự Dương đau nhói.
Giang Tự Dương nghiến răng: “Vậy rốt cuộc Thẩm Châu Bạch với em là quan hệ gì, nửa đêm còn ở nhà em.”
“Con gái anh ta đến giờ còn gọi em là mẹ, Chu Cẩm Uyên , em thật sự không đặt đứa con mà chúng ta không còn vào trong lòng sao?”
Từ trường học về đến nhà, anh luôn âm thầm theo sau ba người họ.
Cô cười rất vui với Thẩm Châu Bạch, còn với anh thì không buồn nở một nụ cười.