Thẩm Châu Bạch xoa đầu con, điềm nhiên nói.
Đường Đường cũng hớn hở: “Mẹ ơi, con muốn đi công viên Mã Hồ!”
“Ở đó có đu quay ngựa gỗ, Đường Đường muốn ngồi!”
Chu Cẩm Uyên gật đầu liền: “Được chứ.”
Rồi cô nhìn Thẩm Châu Bạch: “Nhưng mai tôi phải đi Bắc Thành công tác, chắc Đường Đường sẽ không gặp tôi một thời gian.”
Thẩm Châu Bạch khựng lại: “Bao giờ về?”
“Chừng một tháng.”
Thời nay tàu chậm, đi Bắc Thành mất mười mấy ngày, đi về tính ra cũng ngót một tháng.
“Tôi mấy hôm nữa cũng phải ra Bắc Thành nộp hồ sơ, về cùng chuyến cũng được.”
Anh nói rất tự nhiên.
Chu Cẩm Uyên nhìn sang Đường Đường: “Vậy con có đi không?”
“Tôi chưa làm việc ở Bắc Thành, nên không đưa nó theo.”
“Ông bà sợ đi tàu lâu con mệt, lần trước đi quân khu gặp bão tuyết, họ xót cháu lắm.”
Anh giải thích dịu dàng.
Chu Cẩm Uyên nhìn đứa bé: “Xót chứ, con ngoan thế này cơ mà.”
Mất mẹ từ nhỏ.
Kiếp trước cô chưa gặp Thẩm Châu Bạch, càng không biết anh vợ mất sớm.
Ban đầu cô không tin nổi.
Nhưng anh vẫn như trong ký ức: trầm ổn, diện mạo như xưa, lúc nào cũng hòa nhã.
Kiểu “sắc bén” như hôm nay thật hiếm.
Coi như mở mắt.
Chu Cẩm Uyên thầm nghĩ.
Cô đưa Đường Đường đi công viên hơn một tiếng rồi về nhà thu xếp hành lý.
“Đi mấy ngày, lại như lần trước nửa năm chẳng thấy mặt?”
“Rồi lại lếch thếch quay về?” – Mẹ Chu nghe tin con đi công tác.
Một nghìn một vạn lần không yên tâm, Chu Cẩm Uyên sắp xếp bao lâu thì bà lải nhải bấy lâu.
Lúc đầu cô còn kiên nhẫn giải thích.
Sau thì thấy lực bất tòng tâm.
Tai như mọc kén.
Cô bất đắc dĩ nhìn mẹ: “Mẹ ơi, giấy tờ tùy thân của con đều ở nhà, con ở lì Bắc Thành làm gì?”
“Con đã về rồi tức là đã nghĩ thông, con sẽ không đi lấy chồng xa nữa.”