Thế nên, con đường thức tỉnh ấy, phụ nữ phải đi quá khó.
Hai người ăn xong vịt quay.
Thẩm Châu Bạch còn phải đến viện nghiên cứu báo cáo, Chu Cẩm Uyên đành tạm biệt.
“Khi về tôi sẽ liên lạc với em.”
Thẩm Châu Bạch để lại lời đó rồi vội rời đi.
Chu Cẩm Uyên đi trên đường về khách sạn mà vẫn không vui lên được.
Nhưng những chuyện hôm nay càng khiến cô quyết tâm thi cao học, trở nên mạnh mẽ hơn.
Thoắt cái đã một tháng.
Chuyến đi này rất ổn.
Thẩm Châu Bạch kết thúc nghiên cứu sớm, chờ Chu Cẩm Uyên hai ngày.
Rồi cả hai cùng trở về Thường thị.
“Lần này quyết tâm thi cao học rồi à?” – Thẩm Châu Bạch thấy cuốn sách trong tay cô, hỏi.
Chu Cẩm Uyên khẽ gật: “Ừ, tôi muốn ra Bắc Thành học cao học.”
Nếu được, cô còn muốn học mãi.
“Muốn thi chuyên ngành gì?”
Đôi mắt Chu Cẩm Uyên khẽ ch Uyên: “Tôi là giáo viên, vẫn muốn đọc ngành tư tưởng.”
Cô muốn truyền tư tưởng của mình cho những nữ sinh đi sau, nói với các em rằng con gái phải biết tự bảo vệ.
Dù cha mẹ của con trai không dạy.
Thì bản thân cũng phải dạy mình biết tự trọng, tự yêu, phải nhắc mình rằng mình là quan trọng nhất.
Không để ai thao túng tinh thần.
Dù con đường ấy khó, nhưng kiên trì sẽ thay đổi từng người một.
Nước ấm nấu ếch.
Năm tháng dài lâu, rồi sẽ ngày một tốt lên.
“Nghe tuyệt đấy, sau này tư tưởng của Đường Đường giao cho em vậy.” – Thẩm Châu Bạch nửa đùa.
Chu Cẩm Uyên lần này đáp ngay: “Đương nhiên rồi.”
Đường Đường không có mẹ, đã gọi cô một tiếng, thì cô nhất định mong con bé ngày càng tốt.
“ Uyên Uyên, sau khi về còn kế hoạch gì khác không?”
Thẩm Châu Bạch bỗng hỏi.
Chu Cẩm Uyên khựng lại: “Vẫn dạy ở trường, ít nhất hoàn thành nốt học kỳ này.”
Đôi khi cô thấy quyết định của mình đến hơi vội, có lỗi với học sinh vừa dạy một học kỳ.
Nhưng người ta phải hướng lên, cô cũng vậy.
Chỉ khi bản thân tốt lên, mới có tư cách tốt với người khác.
“Vậy chúc em thi cao học thành công trước nhé.” – Thẩm Châu Bạch không nói thêm.
Bất ngờ cô giáo Vương xuất hiện, hỏi: “Đồng chí Thẩm là người ở đâu vậy?”
Từ trước cô chỉ biết Thẩm Châu Bạch là bạn học đại học của Chu Cẩm Uyên .
Chu Cẩm Uyên thấy ánh mắt đầy ngưỡng mộ của cô giáo Vương.
Cô khẽ ho một tiếng: “Cô giáo Vương, hôm nay coi bộ cô hơi phấn khích nhỉ?”
Thẩm Châu Bạch nhìn Chu Cẩm Uyên , dừng hai giây rồi điềm nhiên đáp: “Là hàng xóm của Uyên Uyên .”
Dứt lời, cô giáo Vương kinh ngạc nhìn Chu Cẩm Uyên : “Cô Chu, gần nước được nhờ sân à!”
Chu Cẩm Uyên : ???
Cô không hiểu phản ứng ấy lắm.
“Đồng chí Thẩm, anh bao nhiêu tuổi, nhà mấy người?” – cô giáo Vương cười càng rạng.