14
Chu Hạo cầm lấy bản thỏa thuận, gương mặt thoáng ngơ ngác, vừa nhìn thấy mấy chữ “thỏa thuận ly hôn” thì lập tức sững sờ.
Anh ta ngẩng phắt đầu nhìn tôi, trong mắt toàn là vẻ không thể tin nổi.
“Thẩm Tang, em muốn ly hôn với anh?
Anh vừa bị em hại phải ngồi trong đó, giờ mới được tự do, vậy mà em đã vội vàng đòi ly hôn?1
Em có còn chút lương tâm nào với anh không?”
Tôi bật cười khẽ, giọng mỉa mai.
“Thế anh thử nghĩ xem, tại sao anh phải vào đó?
Bởi vì anh bỏ mặc tôi và con ở trạm dịch vụ, khiến tôi ngã bị thương.
Mà tại sao anh lại bỏ rơi mẹ con tôi?
Bởi vì chuyện về nhà ngoại dịp Quốc khánh chỉ là cái cớ để anh bùng nổ, nguyên nhân thực sự là vì anh đã ngoại tình từ lâu, anh chán ghét tất cả thuộc về tôi, không chịu nổi tôi và cả con gái.
Truy cho cùng thì là gì?
Là anh – một kẻ đàn ông bẩn thỉu, hèn hạ – đã phản bội hôn nhân này!
Anh đừng có vu oan bảo tôi ghép ảnh. Tôi chẳng qua không muốn kéo mình xuống bùn, nên mới chưa tung ra những đoạn video nhơ nhuốc của hai người!
Hay là… bây giờ để mọi người ở đây cùng xem nhé?”
Nói dứt lời, mặc cho Chu Hạo hét ầm lên ngăn cản, tôi trực tiếp mở những đoạn video kia cho mọi người thấy.
Sắc mặt Chu Hạo tức thì trắng bệch như tờ giấy.
Cha mẹ anh ta cũng chếc lặng, há hốc miệng kinh hãi, hồi lâu sau mới phản ứng lại, sắc mặt xám ngoét khó coi như gan heo.
“Nhục nhã, nhục nhã quá!
Con ơi, sao con có thể làm ra chuyện thế này chứ?
May mà hôm nay chỉ có chúng ta đi cùng con sang đây nói chuyện, chứ nếu còn có họ hàng bạn bè, mặt mũi này còn để đâu được nữa!”
Chu Hạo bị mắng té tát, cúi gằm mặt, chẳng dám mở miệng.
Tôi giơ điện thoại lên, lạnh giọng nói:
“Ký vào bản thỏa thuận đi. Nếu không, tôi sẽ tung hết những video này vào nhóm gia đình.
Lúc đó, anh thật sự sẽ chẳng còn đường ngẩng đầu lên cả đời này.”
Anh ta cúi xuống nhìn vào thỏa thuận, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
“Cô chỉ để lại cho tôi 5 vạn thôi sao?
Nhà, xe, tiền tiết kiệm, rồi cả con gái cũng đều về tay cô?
Tôi hỏi cô, thế thì khác gì tôi trắng tay ra khỏi nhà?”
15
Tôi và Thẩm Bân nhìn nhau, cả hai đều bật cười.
“Đã chê ít thì tôi đi kiện vậy?
Đến lúc đó ầm ĩ cho cả thiên hạ đều biết, chắc anh vui lắm nhỉ.
Hơn nữa, khi ấy chưa chắc còn giữ được 5 vạn này đâu, anh quên là anh còn phải bồi thường cho tôi sao?”
Chu Hạo lập tức cứng đờ, mặt không còn giọt m/á/u.
“Thẩm Tang, không ngờ em lại tuyệt tình đến thế!”
Tôi khẽ cười khẩy.
“So với anh thì còn kém xa lắm.
Đừng nói nhảm nữa, ký ngay đi. Không ký thì tôi lập tức nhờ luật sư khởi kiện.”
Mẹ Chu hốt hoảng, vội thúc giục:
“Con à, ký nhanh đi, mau chóng ly hôn, đừng để người khác biết vì chuyện này mà ly hôn.
Con yên tâm, ly hôn rồi mẹ sẽ tìm cho con một người khác.
Không thì cái cô Kiêu kia chẳng phải giờ độc thân rồi sao? Con cưới nó về cũng được mà!”
Cha Chu nói ngắn gọn:
“Mẹ con nói đúng đấy. Con cũng biết nhà ta sĩ diện, nếu chuyện này lộ ra ngoài, chúng ta chỉ còn nước nhảy xuống sông thôi.”
Chu Hạo bị cha mẹ thúc giục, lại thêm tôi uy hiếp, đầu óc choáng váng, cuối cùng có lẽ nghĩ đến Quan Kiêu còn là một đường lui, anh ta đành miễn cưỡng ký tên.
Tôi lập tức giật lấy thỏa thuận, xua đuổi ngay:
“Đồ đạc của anh trong hai ngày tới phải mang đi hết, nếu không tôi sẽ gọi người vứt sạch.
Còn bây giờ, cút!”
Chu Hạo nghiến răng ken két, tức muốn nổ tung.
Nhưng rồi như sực nhớ ra điều gì, anh ta bỗng chùng xuống, giọng nói cũng mềm hẳn.
“Tiểu Bảo đâu rồi?
Anh muốn gặp con bé một chút rồi đi được không?”
Lo anh ta có hành động quá khích, tôi lập tức từ chối:
“Bố mẹ tôi đưa con bé ra ngoài chơi rồi.
Anh yên tâm, tôi sẽ không cản anh gặp con, đợi khi nào anh giải quyết xong chuyện của mình rồi hãy nói tiếp.”
Anh ta thất vọng cúi đầu, nét giận dữ trên mặt đã biến thành mất mát và buồn bã.
Chỉ để lại một câu “Anh xin lỗi con bé” rồi quay người lao ra khỏi nhà tôi.