1.
Tôi giật nảy mình, suýt làm rơi đôi đũa trong tay.Không dám ngẩng đầu, cũng chẳng dám nói lời nào, chỉ biết cúi gằm mặt, mong sao chui được vào cái bát mì trống trơn trước mặt.
Người đàn ông có hình xăm con hổ trên cánh tay ấy, tôi lén gọi ông ta là chú Hổ.Ngày nào ông ta cũng đến, ngồi đúng chỗ ngay cửa, vắt vẻo đôi chân, gác cả bàn chân to bè lên chiếc ghế đối diện.
Chỉ cần ông ta bước vào, mẹ sẽ ngay lập tức buông việc, nở nụ cười niềm nở chạy tới:“Hổ ca tới rồi.”
Ba tôi cũng ló đầu từ bếp sau ra, hùa theo:“Hổ ca.”
Rồi ba sẽ lấy cái bát lớn nhất, múc đầy mì, chan đẫm nước dùng, xếp lên một tầng thịt bò dày, cuối cùng còn đặt thêm quả trứng ốp la vàng rộm.
Mẹ nói, chú Hổ đến là để “thu tiền”, có như vậy tiệm mì nhà tôi mới yên ổn làm ăn.Tôi chẳng hiểu. Tôi chỉ biết trong bát mì của chú Hổ, thịt nhiều hơn cả một tuần liền tôi được thấy trên mâm cơm cộng lại.
Giờ phút này, ánh mắt sắc như chim ưng của ông ta đang dán chặt vào cái bát của tôi.Nụ cười trên mặt mẹ cứng lại, bà vội bước nhanh tới, một tay ấn mạnh vai tôi xuống:“Ôi dào, Hổ ca, đừng so đo với con nít. Nó kén ăn thôi! Rau không chịu ăn, thịt cũng không, chỉ mê mỗi mì trắng này.”
Vừa nói, bà vừa thít mạnh sau gáy tôi một cái.Tôi đau điếng, rụt cổ lại, càng cúi gằm mặt hơn.Tôi không hề kén ăn.Tôi chỉ không dám nói rằng… tôi đang rất đói.
Chú Hổ không đáp, chỉ từ từ thu lại đôi chân đặt trên ghế, ngồi thẳng dậy.
Quán mì bỗng chốc tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước trong nồi sau bếp “gù gù gù” sôi ùng ục.
Ông ta nhìn tôi rất lâu, lâu đến mức mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo.Ánh mắt ấy tôi không hiểu nổi, như thể đang nhìn tôi, lại như xuyên qua tôi mà dõi về nơi xa xăm nào đó.
Rồi ông ta bất ngờ quay đầu, giọng sang sảng:“Ông chủ! Thêm cho tôi cái trứng, cắt hai lạng thịt bò, để riêng một cái bát nhỏ.”
Ba tôi lập tức đáp ngay:“Có liền!”
Chẳng bao lâu sau, mẹ bưng ra một cái bát nhỏ, bên trong có trứng ốp la vàng óng cùng những lát thịt bò mỏng, cẩn thận đặt lên bàn của chú Hổ.
Nhưng chú chẳng thèm nhìn mẹ, thẳng tay dùng đũa đẩy bát ấy sang phía tôi, cằm hất về cái bát mì trước mặt tôi.Giọng ông khàn đặc, trầm đục mà đầy uy lực:“Ăn đi.”
Tôi sững người.Trứng vàng ươm, rìa trứng còn giòn giòn, hơi nóng bốc lên thơm nức.Thịt bò bóng mỡ, thấm đỏ trong nước dùng, tỏa ra hương vị mà tôi chỉ dám ngửi trong mơ.
Tôi ngẩng đầu, dè dặt nhìn sang mẹ.Sắc mặt bà trắng bệch như tờ giấy.Bà gắng gượng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, qua kẽ răng lại rít ra mấy tiếng chỉ mình tôi nghe thấy:“Mày dám ăn… thử xem…”
Bàn tay tôi lập tức cứng đờ, lơ lửng trong không trung, không biết phải rút lại hay đưa về phía trước.
2.
Lông mày chú Hổ nhíu lại, bật ra một tiếng “tặc” đầy khó chịu.“Thế nào? Con nít, còn muốn để ông đây đút cho chắc?”
Giọng ông vừa cất cao, cả người mẹ tôi run lên.Bà lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười, cúi thấp người, cất giọng dịu dàng mà tôi chưa từng nghe bao giờ:“Miêu Miêu ngoan, chú cho con ăn, mau ăn đi. Cảm ơn chú nào.”
Vừa nói, bà vừa đẩy cái bát nhỏ về phía tôi thêm chút nữa, ngón tay lại kín đáo véo thật mạnh vào đùi tôi dưới gầm bàn.
Đau nhói.
Nước mắt tôi tức thì dâng đầy hốc mắt, nhưng không dám khóc.Tôi cúi gằm mặt, dồn hết sức lực để không cho giọt nước mắt nào rơi vào trong bát.
Tôi run run cầm đũa, gắp một miếng thịt bò, vội vàng nhét vào miệng.
Thơm quá…Chưa bao giờ tôi biết, hóa ra thịt bò ba tôi nấu lại ngon đến vậy.
Tôi tiếc rẻ chẳng muốn nuốt xuống, cứ để lưỡi đảo qua đảo lại trong miệng, cố giữ lại hương vị.
Chú Hổ nhìn tôi ăn ngấu nghiến, khóe miệng khẽ giật một cái, sau đó xoay đi, cắm cúi ăn bát mì của ông.