Dì Liên và Tiểu Phân ở cách đó không xa, nghe tiếng hét của tôi liền gấp gấp chạy đến, tôi loạng choạng chạy đến trước mặt họ thở hổn hển nói: "Quỷ nữ, quỷ nữ chạy rồi."
Nói xong tôi liền giả vờ nhắm mắt ngất xỉu trên đất, Tiểu Phân hét lên sợ hãi, Dì Liên liền gọi Huệ Bình đỡ tôi về phòng, không lâu sau đó lão phu nhân liền đến.
Bọn họ nhìn tôi ngất xỉu, trên tay còn có vết thương, liền trầm mặc một lúc lâu.
Minh lão phu nhân bảo Huệ Bình và Tiểu Phân ra ngoài, Dì Liên mới bắt đầu nhỏ giọng nói.
"Sao có thể? Mộ Thanh Thanh đó thật sự đã làm bị thương con cháu Minh gia sao?" Mặc dù giọng của Dì Liên rất nhỏ, nhưng tôi có thể nghe thấy rõ ràng, trong lời nói của dì đầy sự nghi ngờ.
Minh lão phu nhân ho nhẹ một tiếng, nói nhỏ với Dì Liên: "Bây giờ, trước khi nó c.h.ế.t, mau xuống núi mời đại phu đến đây, cẩn thận đừng để lộ ra sơ hở. "
Chuyện này là sao? Tại sao giọng điệu trong lời nói của Minh lão phu nhân lại trở nên vững vàng và có lực như vậy, một chút cũng không giống bà lão hơn tám mươi tuổi?
Tôi rất muốn mở mắt ra xem thử, nhưng lại sợ bị bọn họ phát hiện, tôi nghĩ cái c.h.ế.t của từng người trong Minh gia nhất định có liên quan đến vị lão phu nhân và Dì Liên này.
Hai người thì thầm một hồi, cuối cùng cũng lần lượt đi ra ngoài, tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi, xem ra trước mắt bọn họ vẫn chưa đụng đến tôi.
Nhưng tôi vẫn chưa hiểu lắm, mục đích của họ là g.i.ế.c tôi để chiếm lấy gia sản, vậy bây giờ chính là thời cơ tốt nhất, tại sao lại nói là chưa phải lúc?
Rốt cuộc họ đang do dự chuyện gì, giữ lại mạng của tôi để làm gì?
Bọn họ đi không lâu thì Tiểu Phân đi vào, cô ấy đi đến trước giường nhìn tôi mê man ngủ, rồi lấy một nắm hạt dưa trong túi ra bắt đầu cắn.
Dáng vẻ đó khá là trẻ con, tôi do dự nằm yên đó, cả cơ thể đều cứng đờ, nhưng Tiểu Phân lại không muốn rời đi, mãi đến khi trời vừa rạng sáng Tiểu Phân mới ngáp một cái rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Tôi lập tức ra khỏi giường vươn vai, vận động một chút.
“Cạch cạch cạch.”
Chuyện gì vậy, sao về nhanh thế? Tôi thật sự khổ quá mà, còn không thì giả vờ vừa tỉnh lại là được.
Tôi leo lên giường nằm, lần này đi vào không chỉ có một mình Tiểu Phân, Dì Liên và Huệ Bình, mà còn có một người mà họ gọi là bác sĩ, nhưng tôi đoán thực ra đó chỉ là một thầy lang trong thôn mà thôi.
Sau khi bắt mạch cho tôi xong, ông ấy nói không có vấn đề gì nghiêm trọng, Dì Liên hỏi đại phu có thể châm cứu để tôi tỉnh lại ngay không, ông nói rằng không thành vấn đề.
Trời ơi, châm cứu, Minh Dương tôi trời không sợ đất không sợ nhưng sợ nhất chính là châm cứu.
“Aiya, aiya, tôi bị sao thế này?” Tôi từ từ mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy trước mắt có rất nhiều người đang đứng xung quanh, tôi cố ý ngơ ngác hỏi. Minh lão phu nhân giả vờ đi tới nắm chặt lấy tay tôi, quan tâm hỏi han: “Cháu ngoan của ta, cháu tỉnh rồi sao? Bà nội còn tưởng cháu bị quỷ nữ đó hại c.h.ế.t rồi.”