14.
Vừa dứt lời, tôi liền cảm nhận rõ cánh tay đang ôm quanh eo mình của Hạ Đình Châu khẽ siết lại một chút:
“Đừng nói lung tung.”
Anh ta mà không nhắc, tôi còn chưa để ý.
Bị anh nhắc xong, tôi ngộ ra liền—và cũng tức luôn.
Tôi lập tức hất tay anh ta ra, chống tay lên gương mặt đẹp trai đó, ghé sát lại hỏi người phụ nữ đối diện:
“Chị nói đi, người đàn ông mà chị nhắc tới là anh ta sao?”
Người phụ nữ ngẩn ra một chút, rồi lắc đầu:
“Không phải.”
Tôi bốc hỏa luôn:
“Vậy tôi quyến rũ ai?! Tôi mới quyến rũ mỗi một người thôi đó!”
Gương mặt đẹp trai của Hạ Đình Châu ngay lập tức đỏ bừng:
“Lộ Tiêu Ninh!”
Tôi đẩy anh ta sang một bên, đừng cản trở tôi trổ tài, rồi tiếp tục quay sang đối đầu với chị gái kia:
“Chị nói rõ tên người yêu chị ra đây, tôi thuê thám tử tư điều tra liền! Tra ra được là ai dụ dỗ ai, tôi sẽ lột da cả hai luôn!”
Người phụ nữ bị khí thế của tôi dọa sững lại, thấy tôi chẳng có vẻ gì là kẻ bị bắt gian tại trận, ngữ khí cũng dịu đi vài phần:
“Không cần cô ra tay… hắn đã phải trả giá rồi.”
Tôi hơi khựng lại:
“Ý chị là sao?”
Người phụ nữ hất tóc, cụp mắt xuống:
“Tôi họ Trần, là bạn gái của Lý Thánh An.”
Lý Thánh An chính là ông chủ quán bar.
Câu nói đó khiến tôi nghẹn họng.
Vài giây sau, tôi mới lúng túng thốt ra được một câu:
“Xin lỗi, chia buồn với chị.”
Cô Trần lắc đầu, ánh mắt lạnh lẽo:
“Tôi không buồn đâu. Lý Thánh An phản bội tôi, ngoại tình với người khác. Hắn c/h/ế/t rồi cũng đáng.”
Tôi cạn lời luôn, vô thức quay sang nhìn Hạ Đình Châu cầu cứu.
Anh kéo tôi lại đứng sát cạnh, lúc này mới lên tiếng:
“Cô Trần, ngay khi bước vào đồn cô đã nổi giận đùng đùng, còn khẳng định kẻ thứ ba cũng đang ở đây. Cô biết được từ đâu?”
Cô Trần hơi ngập ngừng, cau mày:
“Là nghe nhân viên quán bar nói… bảo là cảnh sát đã bắt một cô gái trẻ tình nghi g/i/ế/t người… tôi nghĩ ngay đến con tiện nhân đó.”
Hạ Đình Châu nheo mắt lại:
“Tại sao cô lại chắc chắn người thứ ba kia chính là hung thủ?”
Cô Trần hừ lạnh:
“Còn vì sao nữa? Vì tiền chứ gì! Tôi nghe nói Lý Thánh An có định đưa con tiện nhân đó vào di chúc. Thế còn không đủ động cơ g/i/ế/t người chắc?!”
Hạ Đình Châu không bình luận gì thêm, chỉ gật đầu ra hiệu cho cảnh sát viên bên cạnh đưa cô Trần đi làm đối chiếu dấu vân tay.
Trong phòng nghỉ lại yên tĩnh trở lại.
Tôi nhìn sang Hạ Đình Châu, khẽ hỏi:
“Anh thấy cô Trần đáng nghi à?”
Anh ta gật nhẹ, ánh mắt đăm chiêu đặt lên người tôi:
“Cô không thấy dáng người và ngoại hình cô ấy khá giống cô sao?”
Tôi sững người.
“Dáng vóc, kiểu tóc đều tương đồng. Còn phong cách ăn mặc thì càng dễ bắt chước.”
Hạ Đình Châu nheo mắt suy tính:
“Dựa vào thái độ của cô ấy với Lý Thánh An, nói là hận cũng không quá. Vậy có khả năng cô ta ra tay g/i/ế/t hắn, rồi tìm cách đổ tội cho tình nhân?”
Tôi cũng bắt đầu suy nghĩ theo hướng đó, rồi bất chợt lạnh sống lưng:
“Mà tôi lại quen biết với ông chủ, còn cùng đeo dây đỏ… má ơi, chẳng trách gì cô ta tưởng tôi là tiểu tam!”
Nghe vậy, Hạ Đình Châu bật cười khẽ, giọng điệu đầy ẩn ý:
“Cô tất nhiên không phải người thứ ba… vì người nào đó vừa mới tự nhận là đang quyến rũ tôi còn gì.”
Giọng anh ta trầm thấp vang bên tai, ánh mắt đen láy như đêm tối:
“Lộ Tiêu Ninh, cái áo khoác của tôi…”
“Thật sự… đâm vào người cô sao?”
15.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng như cà chua chín.
Tôi vừa xoa xoa sau lưng áo khoác vừa lấp liếm, giọng cứng miệng mà lòng thì chột:
“Tất nhiên là đâm rồi! Không tin thì anh tự sờ đi, chắc là do cái mác gì đó, cứ chọc vào tôi mãi!”
Hạ Đình Châu nhướng mày, rồi—không ngờ thật sự đưa tay ra:
“Được, để tôi sờ thử.”
Tim tôi đập ngày càng nhanh theo từng phân anh ta tiến lại gần, đến khi tay anh suýt chạm vào lưng tôi, tôi không chịu nổi nữa, vội lùi lại:
“Thôi thôi thôi, tôi nhận sai! Thật ra… nó chỉ đâm đúng một lần!”
Tay Hạ Đình Châu lơ lửng bên eo tôi, vài giây sau thì buông xuống, khẽ “chậc” một tiếng rồi chậm rãi thu tay về:
“Vậy à…”
Tôi lén liếc mặt anh ta.
Ơ, sao… trông có vẻ hơi thất vọng vậy trời?
Suy nghĩ vài giây, tôi bất ngờ đưa tay kéo lấy cổ tay Hạ Đình Châu, rồi trong ánh mắt đầy cảnh giác của anh ta, tôi dứt khoát áp tay anh vào eo mình, hào sảng nói:
“Nè, sờ đi.”
“Lộ Tiêu Ninh!!”
Hạ Đình Châu giống như bị chạm điện, giật tay lại như thể bị phỏng, lùi ra sau mấy bước:
“Cô… cô đúng là…”
Tôi chớp mắt vô tội:
“Ủa chứ không phải anh muốn sờ sao? Tôi còn chủ động nhận sai rồi đó, anh còn không vui.”
Mặt Hạ Đình Châu đỏ đến tận mang tai:
“Nhưng… nhưng mà… không thể làm vậy trực tiếp thế được…”
Tôi hơi nhướng mày, lại tiến sát một bước, mắt cong cong cười:
“Vậy là anh thừa nhận—vừa rồi là anh muốn sờ eo tôi hả?”
Hạ Đình Châu mặt mũi nóng như thiêu, miệng há ra rồi lại ngậm vào, mãi chẳng nói nên lời.
Tôi không để anh ta trốn nữa, từng bước ép sát:
“Vậy nếu tôi đã chủ động thế rồi… thì cảnh sát Hạ có phải nên ‘lễ sang đáp lễ’ không nhỉ?”
Hạ Đình Châu miễn cưỡng nói ra hai chữ:
“Lễ… gì cơ?”
Tôi cúi đầu, ánh mắt dần trượt xuống từ mặt anh ta, nhưng còn chưa kịp nhìn nhiều, thì cằm tôi đã bị một bàn tay nâng lên.
Mu bàn tay Hạ Đình Châu khẽ đỡ dưới cằm tôi, lỗ tai đỏ rực, gằn giọng:
“Còn nhìn xuống nữa?!”