15
Tối, tôi đang thu dọn hành lý ở khách sạn thì điện thoại Doãn Tư Thành gọi liên hồi.
Tôi tiện tay chặn.
Ít lâu sau, hắn mượn WeChat của bạn chung gửi tới mấy đoạn thoại:
“Nguyệt Nguyệt, sao em cho thuê căn nhà rồi?”
“Bên phòng châm cứu bảo bố mẹ anh nợ hơn chục vạn, mẹ anh ngất luôn rồi. Em gọi lễ tân xóa nợ đi!”
“Chuyện váy cưới là anh sai, anh xin lỗi. Nhưng em không thể một lời không nói đã hủy đám cưới được.”
“Nguyệt Nguyệt, em ở đâu? Anh qua gặp, mình nói chuyện đàng hoàng nhé?”
Tôi chặn luôn tài khoản đó.
Doãn Tư Thành hoảng thật, chạy thẳng tới phòng trị liệu chặn tôi.
Kết quả bị sư huynh dẫn mấy sư đệ dần cho một trận nên thân:
“Họ Doãn kia, tưởng tôi không biết mấy trò bẩn của anh à? Treo bảng ‘bạn gái cũ’ để một bên bàn chuyện cưới hỏi với sư muội tôi, một bên dây dưa với người cũ—trong nhà cờ đỏ không ngã, ngoài đường cờ màu phấp phới, chứ gì?”
“Tưởng sư phụ, sư mẫu mất rồi thì sư muội không có nhà mẹ đẻ, muốn ăn hiếp là ăn hiếp?”
“Mơ đi! Nói cho rõ: sư phụ không còn, tụi tôi—đám sư huynh sư tỷ—đều là người nhà của sư muội!”
“Về báo với bố mẹ anh: ba ngày không trả nợ, tôi mua cái loa thùng, tới khu chung cư nhà anh mà ‘quảng bá’ cho cả khu biết chuyện!”
16
Cuối cùng nhà họ Doãn cũng thanh toán hết khoản nợ ở phòng châm cứu.
Hết cách—hai vị ấy làm người sĩ diện cả đời, không chịu nổi mất mặt.
Nghe nói hôm đó, sau khi trả xong nợ, Doãn Tân Dân tát con trai một cái như trời giáng.
Lúc này tôi đã được sư huynh sư tỷ đưa ra sân bay.
“Nguyệt Nguyệt, xuống máy bay nhớ báo bình an nhé.”
“Sang bên đó, thiếu tiền thì gọi cho anh chị; nhớ kỹ, sư huynh sư tỷ đều là người thân của em!”
Tôi rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào ôm từng người sư huynh sư tỷ.
Đang định nói gì đó thì phía sau bỗng ồn ào.
“Nguyệt Nguyệt! Nguyệt Nguyệt, em đừng đi!”
Doãn Tư Thành loạng choạng chạy tới, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi.
Hứa Tiểu Tiểu theo sát phía sau, ánh mắt nhìn tôi đầy ghen tị và khiêu khích.
“Anh đừng như vậy, anh với chị dâu đã chia tay rồi. Không phải anh nói sao—người lớn phải có thể diện của người lớn; cô Giang muốn ra nước ngoài, anh không thể cản… á!”
Doãn Tư Thành hất mạnh tay Hứa Tiểu Tiểu, quay phắt lại tát cô ta một cái.
“Thể diện cái con khỉ! Vợ ngon lành của lão đây sắp chạy mất, còn thể diện cái gì!”
Không thèm để ý Hứa Tiểu Tiểu níu kéo, Doãn Tư Thành sải bước tới trước mặt tôi:
“Nguyệt Nguyệt, em không thể đối xử với anh như thế!”
“Chỉ vì anh tiện đường qua nhà Tiểu Tiểu tắm một cái mà em đòi chia tay à?”
“Em có biết không, em đột ngột hủy đám cưới, bố mẹ anh sắp bị họ hàng cười chết rồi?”
“Nguyệt Nguyệt, đừng làm ầm nữa được không? Về nhà với anh.”
“Anh đảm bảo sau này nhất định giữ khoảng cách với Hứa Tiểu Tiểu; nếu em không thích cô ta, anh có thể cắt đứt với cô ta ngay bây giờ…”
“Doãn Tư Thành! Anh dám?”
Hứa Tiểu Tiểu đột nhiên thét lên, lao tới, kéo tay hắn đặt chặt lên bụng mình:
“Tư Thành, em có thai rồi, đứa… đứa bé là của anh!”
“Cái gì? Anh… cô… Hứa Tiểu Tiểu, bao giờ thì có con? Sao anh không biết?”
Sắc mặt Doãn Tư Thành tái mét, như bị than hồng làm bỏng, vội giật tay về.
Ánh mắt hắn nghi hoặc nhìn bụng cô ta—như thể ở đó không phải con hắn, mà là thứ hung hiểm nào vậy.
17
Hứa Tiểu Tiểu rưng rưng nhìn hắn: “Chính là tối hôm đó, anh cãi nhau với chị dâu, say khướt.
Anh nói anh hối hận, còn bảo chị dâu quá kiểu cách, anh vẫn thích kiểu như em hơn…”
“Đủ rồi!” Doãn Tư Thành gầm lên, luống cuống nhìn sang tôi.
“Nguyệt Nguyệt, đừng nghe cô ta nói bậy, anh có thể giải thích!”
Tôi chỉ vào bụng Hứa Tiểu Tiểu: “Giải thích gì? Giải thích việc anh một bên bàn cưới hỏi với tôi, một bên lên giường với người yêu cũ để ‘sinh con’ à?”
Môi Doãn Tư Thành run run: “Anh… đêm đó chỉ là tai nạn, đúng! Tai nạn!”
“Đứa trẻ này không nên xuất hiện. Nguyệt Nguyệt, cho anh thêm cơ hội, anh sẽ bảo Hứa Tiểu Tiểu bỏ đứa bé ngay!”
Hứa Tiểu Tiểu trợn tròn mắt, gào điên dại: “Doãn Tư Thành, anh dám!”
“Nói cho anh biết, chuyện em có thai bố mẹ em biết rồi.
Nếu anh dám ép em phá thai, bố mẹ em, còn có chú thím em, nhất định không tha cho anh!”
Nhìn hai kẻ cắn xé nhau, lòng tôi thực sự hả hê.
Năm xưa bố mẹ Doãn Tư Thành phản đối kịch liệt họ ở bên nhau, cũng vì nhà họ Hứa nổi tiếng khó đối phó, nhất là bố và chú của Hứa Tiểu Tiểu, trước đây còn lăn lộn giang hồ.
Nếu Doãn Tư Thành thật sự cưới Hứa Tiểu Tiểu, nhà hắn sau này đừng mong bình yên.
Giờ Hứa Tiểu Tiểu đã mang thai con hắn; với kiểu ép người của nhà họ Hứa, Doãn Tư Thành không cưới cũng phải cưới.
Tôi liếc đồng hồ, vội chào tạm biệt sư huynh sư tỷ, quay người đi vào cửa lên máy bay.
Sau lưng, Doãn Tư Thành còn muốn lao tới giữ tôi lại, nhưng bị Hứa Tiểu Tiểu ghì chặt.