“Anh nói những lời này là vì điều gì?” – Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta – “Vì tôi bây giờ đã có sự nghiệp riêng, không còn là người phụ thuộc anh nữa đúng không?”
Khuôn mặt Hàn Mục Dương lúc trắng lúc xanh, vô cùng khó coi.
“Hay là… vì anh đã nhận ra, Lục Tố Kỳ không giống như anh tưởng?”
Anh ta há miệng, nhưng không nói được gì.
Tôi nhìn thấy phản ứng ấy, lòng khẽ nhói… nhưng ngay sau đó là sự tỉnh táo đến lạnh lùng.
“Cô ta đang ép anh cưới đúng không?” – Tôi nhìn thẳng vào anh ta, giọng sắc như dao.
Toàn thân Hàn Mục Dương cứng lại, ánh mắt né tránh.
Đúng như tôi đoán.
Vài ngày trước, Lục Tố Kỳ tìm đến tôi, vẫn bộ dạng yếu ớt thường thấy, miệng nói sẽ rời đi, nhưng thực chất là để thăm dò — xem tôi có thật sự buông bỏ quá khứ hay chỉ đang hờn dỗi nhất thời.
Sau khi xác định tôi quyết tâm đoạn tuyệt, cô ta lập tức quay sang gây áp lực với Hàn Mục Dương, ép anh ta cưới mình.
Nhưng người đàn ông ấy… vốn dĩ chưa từng có ý định gánh vác hậu quả.
Anh ta vừa muốn giữ lấy sự dịu dàng ngon ngọt từ Lục Tố Kỳ, vừa không muốn buông bỏ tôi – người vợ từng âm thầm lo toan mọi chuyện từ lớn tới nhỏ.
“Lâm Vãn, cho anh giải thích…” – anh ta luống cuống lên tiếng.
“Không cần.” – tôi lạnh lùng cắt ngang – “Hàn Mục Dương, cho dù toàn thế giới này chỉ còn lại mình anh là đàn ông, tôi cũng tuyệt đối không bao giờ quay đầu lại.”
Lời tuyên bố đó khiến mặt anh ta tái nhợt như tờ giấy.
“Lâm Vãn...”
“Mời anh ra ngoài, đừng làm phiền công việc của tôi.” – tôi xoay người, tiếp tục sắp xếp đống sổ sách còn dang dở.
Anh ta đứng ngẩn ngơ rất lâu, cuối cùng cũng đành quay lưng rời đi.
Tôi dõi theo bóng lưng ấy mà trong lòng hoàn toàn không gợn sóng.
Kiếp này, tôi đã thề — sẽ không lãng phí thêm một giây nào vì người đàn ông ấy nữa.
Hôm sau, tôi đến ký hợp đồng với chú Vương đúng như lời hẹn.
Không chỉ là trứng trà, căn tin quân khu còn đặt thêm dưa muối, bánh bao, thậm chí là cả đồ ăn nhanh gọn cho bộ đội. Đây chính là một cơ hội trời cho!
Tôi lập tức mở rộng quy mô sản xuất, thuê thêm công nhân, sắp xếp lại dây chuyền chế biến.
Chỉ trong thời gian ngắn, xưởng nhỏ năm nào đã trở thành một cơ sở thực phẩm ra tấm ra món.
Doanh thu mỗi ngày tăng chóng mặt, cuộc sống của Tiểu Quân và Tiểu Hoa cũng ngày càng ổn định, dư dả hơn.
Mỗi khi thấy nụ cười hồn nhiên của các con, tôi lại càng vững lòng với quyết định đã chọn.
Nhưng đời mà… phàm là chuyện tốt, thường chẳng dễ giữ trọn.
Khi tôi vừa nghĩ mọi thứ bắt đầu vào guồng, thì Lục Tố Kỳ lại đột ngột xuất hiện.
Lần này, cô ta dẫn theo cả Hàn Mục Dương.
“Lâm Vãn, tôi và anh ấy muốn nói chuyện với em một chút.” – giọng cô ta vẫn ngọt như đường mía lùi.
“Không có gì để nói cả.” – tôi thản nhiên, mắt không buồn rời khỏi bảng kế hoạch trước mặt.
Sắc mặt cô ta hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại thành vẻ nhu mì, nhỏ nhẹ:
“Lâm Vãn, tôi biết em giận tôi. Nhưng vì các con, chúng ta có thể ngồi lại, nói chuyện đàng hoàng một lần được không?”
“Vì các con?” – tôi cười khẩy – “Cô có tư cách gì mà lôi hai đứa nhỏ ra nói chuyện ở đây?”
Mặt Lục Tố Kỳ lập tức đỏ bừng, lúng túng:
“Tôi… tôi chỉ mong các bé có một gia đình trọn vẹn…”
“Trọn vẹn?” – cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu lên, mắt lạnh như băng – “Theo cô, để con cái chứng kiến cha chúng sống chung với một người đàn bà khác, đấy gọi là trọn vẹn à?”
Cô ta nghẹn họng, cứng đờ, không thốt nên lời.
Lúc này, Hàn Mục Dương lên tiếng:
“Lâm Vãn, Tố Kỳ đã đồng ý rút lui. Chúng ta tái hôn đi.”
8.
Tôi khựng lại trong chốc lát, sau đó không nhịn được mà bật cười.
“Tái hôn? Hàn Mục Dương, đầu anh bị va đập à?”
Sắc mặt anh ta tối sầm lại.
“Lâm Vãn, anh nói nghiêm túc.”
“Tôi cũng không đùa.” Tôi đứng dậy, ngữ khí dứt khoát. “Cho dù anh có quỳ xuống van xin, tôi cũng sẽ không quay lại với anh.”
Mặt mày Hàn Mục Dương tái mét.
Lục Tố Kỳ thấy vậy thì lập tức òa khóc.
“Lâm Vãn, tôi cầu xin chị, hãy để tôi và Mục Dương được ở bên nhau. Tôi thật lòng yêu anh ấy, thiếu anh ấy tôi không sống nổi…”
“Yêu anh ta?” Tôi nhướng mày cười khẩy. “Cô yêu con người Hàn Mục Dương, hay là mê mệt cái chức vị mà anh ta đang có?”
Lục Tố Kỳ nước mắt giàn giụa.
“Tôi yêu anh ấy thật sự…”
“Thật sự?” Tôi lạnh giọng. “Vậy thì được. Hàn Mục Dương, anh hãy thử từ chức ở quân khu xem. Đến lúc đó, chúng ta cùng xem cô ta có còn một lòng một dạ với anh không.”
Tiếng khóc của Lục Tố Kỳ lập tức nghẹn lại.
Hàn Mục Dươngcũng biến sắc.